Chương 40: Ta lạnh quá!

Nghe thấy tên của cha mình, tròng mắt Tống Lễ Khanh đông cứng lại, y bò dậy nắm lấy Quân Kỳ Ngọc, Quân Kỳ Ngọc hất văng tay y ra. 

"Cha ta…… Chuyện này không liên quan gì đến cha ta hết! Quân Kỳ Ngọc, ngươi ghét ta, hận ta……không liên quan gì đến cha ta! Ngươi đã làm gì ông ấy?!"

Quân Kỳ Ngọc liếc nhìn Tống Lễ Khanh, nói: "Trên dưới Tống phủ, 373 người, bao gồm cả gia nhân, đều bị hạch tội bắt vào nhà giam."

Cha, Tống phủ…… Tại sao? Qua một đêm, lại biến thành như vậy?

Tống Lễ Khanh không dám tưởng tượng, cha là huynh đệ đồng sinh cộng tử của Huyền Đế! Quân Kỳ Ngọc, hắn làm sao có thể……

Tống Lễ Khanh nôn nóng, trái tim như muốn vỡ tung, đau đớn đến tận cùng, nhưng nước mắt y đã cạn, cổ họng phát ra tiếng "Ư… A", không chỗ phát tiết.

"Cha ta…… Một đời trung lương, ông ấy vì Cảnh Quốc, lập ra không biết bao nhiêu chiến công….. Ông và hoàng thượng vào sinh ra tử, không nên như vậy, ông ấy không nên bị đối xử như vậy!"

Quân Kỳ Ngọc thờ ơ trước lời trần tình của y.

"Bọn họ đều là đồng đảng, vây cánh của ngươi! Tội đáng…… Xử trảm cả nhà!"

Tim Tống Lễ Khanh đột nhiên ngừng đập, hai mắt tối sầm, tiếng ong ong bên tai chui thẳng vào trong đầu.

Nháy mắt, y không thấy cũng không nghe được, tựa như thuộc về thế giới khác, y là một hòn đá, không ngừng chìm xuống, ngập ở dưới biển sâu, lạnh đến thấu xương.

Trong bóng tối, tiếng Quân Kỳ Ngọc nói "xử trảm cả nhà" vang vọng như tiếng chuông bên tai Tống Lễ Khanh.

Xử trảm cả nhà……

Tống Lễ Khanh hận chính mình, cha nuôi y lớn, cuối cùng lại bị y liên lụy xử trảm cả nhà?

Nhưng y không hiểu, tại sao y lại lâm đến bước đường này?

Là do mệnh của y? Hay là do y đáng đời?

Quân Kỳ Ngọc thấy y há miệng, im lặng khóc nỉ non, dáng vẻ thống khổ này không giống như làm bộ.

"Tống Thanh chỉ là cha nuôi của ngươi, ngươi còn biết đau muốn chết. Phụ hoàng là cha ruột của ta, vì ông ấy chuyện gì ta cũng có thể làm được!"

Tống Lễ Khanh nghe thấy tiếng Quân Kỳ Ngọc bước ra khỏi nhà giam.

"Đợi đã…… Quân Kỳ Ngọc! Ta nhận tội! Ta nhận tội!"

Tống Lễ Khanh bám lấy mặt đất, bò về phía Quân Kỳ Ngọc.

"Là ta hạ độc…… Cha ta và Tống gia không liên quan gì cả! Ngươi muốn trị tội, thì giết ta đi…… Ta chính là thủ phạm! Ta đáng chết! Ngươi thả cha ta ra, ta cầu xin ngươi…… Ta quỳ lạy ngươi!"

Tống Lễ Khanh nào còn có thể quỳ, y chỉ có thể ngẩng đầu, dập đầu liên tục xuống đất, một lần lại một lần.

"Ba ngày sau xử trảm Tống Thanh, nếu ngươi muốn cứu ông ta, thì trước ngày đó, nói cho biết phụ hoàng trúng độc gì."

Quân Kỳ Ngọc rời khỏi nhà lao tối tăm, cửa lao đóng lại, tiếng khóa sắt va vào nhau.

"Quân Kỳ Ngọc…… Quân Kỳ Ngọc!!!"

Tống Lễ Khanh kêu khàn cả giọng, dần dần tan biến vào trong bóng tối….. 

……

Lúc Quân Kỳ Ngọc trở lại điện Thái Hòa, quần thần đều chờ ở trong đại điện.

"Các ngươi không chấp hành bổn phận, tụ họp ở trong cung làm gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!