"Kỳ Ngọc"
Tống Lễ Khanh khẽ gọi một tiếng, muốn ngăn tay Quân Kỳ Ngọc lại.
Nhưng Quân Kỳ Ngọc trời sinh đã có sức mạnh to lớn, cộng thêm rèn luyện ở sa trường nhiều năm, y nào có thể chống cự lại hắn.
Quân Kỳ Ngọc mắt say lờ đờ, cái nốt nhỏ trên cần cổ trắng nõn của Tống Lễ Khanh như có mị lực đặc biệt, làm hắn luôn cảm thấy muốn l*t s*ch quần áo y ra ngắm cho rõ.
Cánh tay của hắn khỏe khoắn cường tráng, một tay là có thể giữ Tống Lễ Khanh bất động, tay còn lại xé toạc vạt áo y ra.
Bình thường Tống Lễ Khanh là người luôn chú ý đến tác phong, nỗi xấu hổ ùn ùn kéo đến khi da thịt bị phơi bày trước mặt người ngoài.
"Kỳ Ngọc!" Tống Lễ Khanh yếu ớt cầu xin, "Dừng lại đi…"
Y rất dễ rơi nước mắt, bị kích động một chút là hai giọt nước mắt trong trẻo rơi xuống.
Quân Kỳ Ngọc ngây người, nhìn khuôn mặt xinh đẹp lộn xộn chật vật bên dưới, chiếc cổ mảnh mai trắng nõn, trong lòng tự nhiên nảy sinh ý muốn bảo vệ.
Nhưng càng như vậy, hắn càng bực bội.
"Hừ, Tống Lễ Khanh, mười năm không gặp, dáng vẻ giả bộ đáng thương này của người đúng là dùng đến điêu luyện." Quân Kỳ Ngọc căm hận nói, "Nhưng vô dụng…….. Ngươi muốn động phòng, giờ gia thành toàn cho ngươi!"
"Không muốn!" Tống Lễ Khanh khàn giọng, "Ngươi không thể làm như vậy, cầu xin ngươi…"
Tống Lễ Khanh kinh hồn bạt vía, có bao nhiêu ánh mắt đang nhìn, y không phải lợn chó súc vật để người khác thưởng thức, làm sao có thể hoang đường như vậy?
"Ngươi không phải là Hoàng Thái tử phi sao? Cũng không thể sinh con dưỡng cái, ngoại trừ giúp gia hưởng lạc ra thì ngươi còn có thể làm gì?"
Vừa nói, Quân Kỳ Ngọc vừa mò đến eo Tống Lễ Khanh, kéo đai lưng của y ra, chiếc áo trở nên lỏng lẻo, Tống Lễ Khanh không thể cúi xuống, chỉ có thể liều mạng giãy giụa bảo vệ quần áo của mình.
"Kỳ Ngọc… ngươi làm như vậy… như vậy…" Tống Lễ Khanh không nói ra được lời uy h**p nào, chỉ có thể nói: "Bị truyền tới tai hoàng thượng hoàng hậu, bọn họ sẽ trách phạt ngươi."
Quả nhiên sắc mặt Quân Kỳ Ngọc thay đổi, cố ý áp hông lên.
"Ngươi bớt dùng họ tới uy h**p ta! Trên dưới phủ Kỳ Lân đều là người của ta, ta bảo bọn họ im miệng, bọn họ ai dám không nghe theo?! Lẽ nào ngươi muốn nói ra ngoài? Đổi lại, ta cũng muốn nhìn xem ngươi có mặt mũi này không, để người trong thiên hạ đều biết ngươi giữa ban ngày tuyên dâm!"
"Kỳ Ngọc!" Sắc mặt Tống Lễ Khanh tái nhợt, lớn tiếng cắt ngang lời hắn, "Ta... Ta chỉ coi những lời này là điện hạ say rượu nói bậy."
Quân Kỳ Ngọc say rượu hứng thú lên cao.
"Gia ngược lại muốn xem, dưới dáng vẻ thanh cao này của ngươi, rốt cuộc có gì mà không nhìn không sờ được….."
Trong lúc xé, tay Quân Kỳ Ngọc chạm phải một vật, hắn cầm nó trên tay cúi đầu nhìn.
Là ngọc bội đeo bên hông Tống Lễ Khanh, rải tua tua kết đồng tâm* cũ kỹ rủ xuống.
"Đây là?"
Mỗi lần nhìn thấy tua rua kết đồng tâm, Tống Lễ Khanh lại cảm thấy lòng tràn đầy ấm áp, tha thứ cho sự xúc phạm tàn bạo của Quân Kỳ Ngọc.
Nước mắt lưng tròng, y nhìn thẳng vào mắt Quân Kỳ Ngọc, nói: "Cái này là ngươi cho ta, ngươi còn nhớ không? Ta xem nó như tín vật đính ước….."
Ký ức mơ hồ của Quân Kỳ Ngọc dần trở nên rõ ràng.
Đây là khi đó mình tùy tiện ném cho Tống Lễ Khanh, sao y lại xem nó như bảo bối? Thứ đồ này vừa rẻ tiền vừa xấu, còn đeo ở trên người, không thấy mất mặt à.
"Một đồng ba cái trên phố, tín vật đính ước của ngươi rẻ tiền thật đấy, ta đường đường là thái tử tình cảm sẽ không không đáng giá một đồng như vậy."
Quân Kỳ Ngọc bĩu môi, thản nhiên ném nó đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!