Chương 39: Ta không yêu ngươi nữa!

"Một tên thư sinh tay trói gà không chặt, cũng không cạy được miệng, các ngươi e ngại thân phận của y, hạ thủ lưu tình, hay là toàn bộ người trong thiên lao này đều vô dụng?"

Quân Kỳ Ngọc tức giận mắng, lao đầu sợ tới mức cúi gằm mặt.

"Điện hạ, chúng thần không dám thiên vị, bất kể y là con trai của Đại tướng quân, hay là Thái tử phi, đã vào thiên lao thì đều là phạm nhân, quả thực Tống Lễ Khanh rất cứng đầu, vượt qua hình phạt……"

"Được rồi, ta không muốn nghe kiếm cớ…… Mở cửa nhà lao ra, ta đích thân tra khảo!"

Lao đầu nghe lệnh của hắn, mở khóa cửa, Quân Kỳ Ngọc bước vào.

Tống Lễ Khanh nằm trên đống cỏ ướt nhẹp, sống chết không rõ.

Lúc này đầu tóc y tán loạn, xõa xuống mặt, phía trên dính máu, Quân Kỳ Ngọc vén tóc y ra hai bên, quan sát gương mặt y.

Quân Kỳ Ngọc chỉ mới động nhẹ, Tống Lễ Khanh đã đau đến bật tỉnh.

Cả người y không chỗ nào là không đau, chỉ cần chạm nhẹ một cái, đã động đến vết thương khắp người.

"Ư……"

Tống Lễ Khanh khẽ r*n r*, đã lâu y không uống nước, môi khô khốc nhăn lại, giọng khàn khàn.

"Ta không có…… Ta không có."

Phản ứng đầu tiên của Tống Lễ Khanh khi tỉnh dậy là phủ nhận, cho rằng mình lại tiếp tục bị hành hình.

Nhưng khi y mở mắt ra, lại thấy gương mặt của Quân Kỳ Ngọc.

Tống Lễ Khanh bất giác rùng mình, y không nghĩ, gương mặt từng khiến y ngày nhớ đêm mong này, bây giờ mỗi lần nhìn thấy, lại khiến y run sợ!

"Kỳ……" Không biết vì sao, hai chữ Kỳ Ngọc, Tống Lễ Khanh không cách nào thốt ra được, "Thái tử…… Điện hạ."

Quân Kỳ Ngọc không nói gì, đôi môi mỏng như dao, trong mắt hiện lên một tia lạnh lùng, ngón tay du tẩu trên người Tống Lễ Khanh.

Trên vai có một vết roi, cánh tay có một vết rách, ngón tay…… Quân Kỳ Ngọc cầm ngón tay y, cẩn thận quan sát một lúc.

Mười ngón tay vốn mảnh khảnh như hành, giờ các khớp sưng tấy, biến dạng méo mó.

Quân Kỳ Ngọc vuốt nhẹ hai cái, dạ dày Tống Lễ Khanh cũng co rút hai lần, suýt nữa nôn mửa.

"Đau……" Tống Lễ Khanh yếu ớt cầu xin, "Thái tử điện hạ……"

"Phụ hoàng luôn khen ngươi viết chữ đẹp."

Quân Kỳ Ngọc buông lỏng tay, Tống Lễ Khanh chỉ có thể giữ thẳng ngón tay trên không, không dám động bất cứ thứ gì, bằng không sẽ đau đến không muốn sống.

"Chắc hẳn ngươi đã tốn rất nhiều thời gian để luyện chữ đúng không? Sau này không viết rồng bay phượng múa được nữa, có tiếc không?"

Tống Lễ Khanh không dám nghĩ, khi đó để viết đẹp, y tập đến tay đầy vết chai, mùa hè cầm bút, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, bong tróc, mùa đông thì nứt ra.

"Điện hạ!"

Tống Lễ Khanh nắm vạt áo Quân Kỳ Ngọc.

"Ta…… Ta bị phạt hình rồi, tay cũng không viết được nữa…… Có thể chứng minh ta trong sạch. Ta không có hạ độc, ta không có hại người, ngươi tin ta không?"

Nếu như không phải biết được thân thế của Tống Lễ Khanh, Quân Kỳ Ngọc có lẽ cũng không đến mức nghi ngờ y.

Dù sao y cũng là nghiệt chủng của hoàng đế tiền triều….

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!