"Kỳ Ngọc?"
Tống Lễ Khanh tưởng rằng mình nghe lầm.
Y sững sờ, đây là……mệnh lệnh thốt ra từ miệng Quân Kỳ Ngọc sao?
Không chỉ có y kinh ngạc, tất cả mọi người đều vô cùng khó hiểu, những thị vệ kia cũng không có lập tức động thủ, nhìn trái nhìn phải, bối rối chờ câu nói tiếp theo của Quân Kỳ Ngọc.
"Tống Lễ Khanh bị nghi ngờ hạ độc phụ hoàng, lập tức bắt vào thiên lao thẩm vấn!" Quân Kỳ Ngọc lặp lại mệnh lệnh lần nữa, "Các ngươi không nghe thấy sao?!"
"Chờ đã! Thái tử điện hạ!"
Tề Mạc dẫn đầu xông ra.
Hắn quỳ xuống, lo lắng nói: "Còn chưa xác định được người hạ độc ám sát, sao ngài đã định tội Thái tử phi? Cho dù là nghi phạm…… Sao có thể tùy tiện bắt vào thiên lao…… Đó là…… Đó là nơi nhốt trọng phạm! Người luyện võ còn không trụ nổi mấy ngày, Thái tử phi y vừa bệnh nặng mới khỏi, làm sao chịu được cực hình?!"
Quân Kỳ Ngọc lạnh lùng nhìn Tề Mạc, không chút dao động.
"Mưu hại thiên tử, là trọng tội liên luỵ cửu tộc! Còn chưa đủ vào thiên lao sao?"
"Nhưng dù sao cũng chưa kết tội! Đợi người vào thiên lao, chịu đủ loại cực hình, ngày nào đó phán vô tội thì có lợi ích gì? Cho dù không chết cũng tàn phế…. Thái tử điện hạ, xin ngài hãy suy nghĩ lại! Ta dập đầu xin ngài!"
Tề Mạc dập đầu bồm bộp trên đất, dùng sức rất lớn, khiến người xem cũng không đành lòng.
Rất nhiều lão thái y cũng thử mở miệng thuyết phục: "Điện hạ…… Tề thái y nói không phải không có đạo lý, đến lúc đó tổn hại tình cảm giữa ngài và Thái tử phi, biết bù đắp kiểu gì đây."
"Xin Thái tử điện hạ suy nghĩ lại!"
Không biết ai mở đầu, bọn thị vệ cũng đồng loạt quỳ xuống.
Những thân vệ này, hầu hết đều đi theo Huyền Đế và Tống Thanh đánh giang sơn, vì vậy mới dám làm trái lệnh, cầu xin giúp Tống Lễ Khanh.
"Câm miệng! Người ngoài như các ngươi thì biết cái gì?"
Quân Kỳ Ngọc nổi giận quát một tiếng, tất cả đều cúi đầu, không dám nói gì nữa.
Hắn chỉ Tề Mạc nói: "Tề Mạc, ta biết ngươi chưa chết tâm với Tống Lễ Khanh, nhưng ngươi nghĩ kỹ đi, Tề gia các ngươi là trâm anh thế phiệt, nếu còn dám cầu xin giúp y lần nữa, lấy tội cấu kết hành thích vua xử trí!"
Tề Mạc mở miệng, lại bị Tống Lễ Khanh cắt ngang.
"Tề thái y, đa tạ." Tống Lễ Khanh lắc đầu với hắn, "Ngươi cứu chữa cho hoàng thượng trước đi."
Tề Mạc chung quy là người thấp cổ bé họng, hắn càng bảo vệ Tống Lễ Khanh, lại càng khiến Quân Kỳ Ngọc tức giận.
Tống Lễ Khanh bước đến trước mặt Quân Kỳ Ngọc.
"Kỳ Ngọc, ngươi thật sự muốn ta đi thiên lao?"
Quân Kỳ Ngọc bị thù hận làm mờ mắt, nào còn có lòng nào khác? Cho dù có một chút tình cảm, cũng không quan trọng bằng việc Huyền Đế bị ám sát.
"Tống Lễ Khanh, ta sẽ không tin ngươi nữa."
Trong mắt Quân Kỳ Ngọc không có một tia tình cảm, chỉ có hàn ý sâu không thấy đáy.
Tống Lễ Khanh gật đầu, y nhận mệnh.
Quân Kỳ Ngọc chưa từng tin y?
"Có thể không cần áp giải không? Ta sẽ tự đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!