"Gia! Hồ Nô Nhi ở Hành Lạc Trai cả ngày, ngay cả mặt phụ hoàng ngài cũng chưa từng thấy, làm sao có thể giở thủ đoạn hạ độc ông? Ta có thể lấy tộc nhân Y Lệ quốc ra thề, nếu ta nói dối, tộc nhân của ta sẽ đoạn tuyệt huyết mạch……"
Hồ Nô Nhi khóc sướt mướt, thanh minh liên tục, hai mắt đẫm lệ.
Lòng Quân Kỳ Ngọc lo lắng cho Huyền Đế, không nổi lên chút thương xót nào.
"Ông ăn đào mừng thọ ngươi làm nên mới trúng độc, trừ ngươi ra còn ai?! Nếu không phải phụ hoàng ta phúc lớn mạng lớn, hiện tại đã……"
"Đào…… Đào mừng thọ?"
Hồ Nô Nhi nghe thấy câu "Phúc lớn mạng lớn", cúi đầu thoáng hiện ra một tia thất vọng.
Hắn lau nước mắt, bò dậy khỏi mặt đất, cầm lấy một quả đào mừng thọ trên đĩa trái cây.
"Gia, sáng nay ngài tận mắt nhìn thấy đào mừng thọ của ta, đĩa này còn dư lại, nếu thật sự có độc, Hồ Nô Nhi cam nguyện cùng bị độc chết!"
Nói xong, hắn nhét nhanh đào mừng thọ vào trong miệng, nuốt toàn bộ.
Quân Kỳ Ngọc lạnh mắt nhìn, cho đến khi Hồ Nô Nhi ăn hết số đào mừng thọ.
Nhưng kết quả, hắn lại bình yên vô sự đứng đó.
"Gia, giờ ngài tin ta chưa?"
Suy nghĩ của Quân Kỳ Ngọc trở nên hỗn loạn, Hồ Nô Nhi tự mình chứng minh như vậy, tuy không xóa bỏ hoàn toàn nghi ngờ của hắn, nhưng xem ra hắn ta thực sự vô tội.
Hồ Nô Nhi thấy hắn im lặng không nói gì, trực tiếp quỳ rạp xuống đất nói: "Nếu Hồ Nô Nhi hạ độc phụ hoàng ngài, tại sao lại không chạy? Còn chờ mong ngài trở về? Ta đối với ngài là thật lòng hức hức……"
"Ừ."
Quân Kỳ Ngọc cuối cùng cũng lên tiếng.
"Ngươi đứng lên đi, là ta trách nhầm ngươi."
Quân Kỳ Ngọc đỡ trán, lướt qua từng người trong bữa tiệc vạn thọ, nhưng không nghĩ ra ai là hung thủ.
Hồ Nô Nhi di chuyển đến bên cạnh hắn.
"Gia, ngài thử nghĩ lại xem, hộp đào mừng thọ kia ở phủ Kỳ Lân không có độc, lúc đưa đến tay thánh thượng, trên đường đi đã qua tay ai?"
Quân Kỳ Ngọc lắc đầu.
"Không ai cả! Là ta và Tống Lễ Khanh mang nó vào hoàng cung, tự tay tặng cho phụ hoàng, chưa từng có người thứ ba chạm vào hộp đồ ăn này….." Đồng tử Quân Kỳ Ngọc đột nhiên co lại, lẩm bẩm nói, "…… Tống Lễ Khanh? Không, y sẽ không."
Hồ Nô Nhi thăm dò: "Vì sao gia cho rằng y sẽ không?"
Quân Kỳ Ngọc chắc chắn nói: "Phụ hoàng là chỗ dựa của y, hại ông không đem lại lợi ích gì cho y cả. Vả lại, phụ hoàng luôn thiên vị y, đối tốt với y. Xét về tình về lý, Tống Lễ Khanh sẽ không làm chuyện như vậy."
"Mục đích của kẻ hại người luôn nằm ngoài tình lý……"
Hồ Nô Nhi nhỏ giọng nói một câu, lặng lẽ quan sát vẻ mặt của Quân Kỳ Ngọc.
"Câm miệng!" Quân Kỳ Ngọc bực bội nói, "Hiện tại, gia không có thời gian quan tâm mấy suy nghĩ ghen tuông vụn vặt của ngươi, không thể nào là Tống Lễ Khanh!"
Quân Kỳ Ngọc cũng không biết tại sao, mình lại khẳng định như vậy.
Trong tiềm thức hắn cảm thấy…… Tống Lễ Khanh không phải là loại người như vậy.
Giờ Hồ Nô Nhi đã giải được nghi ngờ, Quân Kỳ Ngọc không ở phủ Kỳ Lân thêm nữa, hẳn trong hoàng cung vẫn còn rất nhiều chuyện lộn xộn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!