Tống Thanh nhìn chằm chằm Tống Lễ Khanh, mặc dù y giả bộ ung dung, nhưng làm sao có thể che giấu được bóng tối trong mắt và tinh thần suy sụp?
Hắn biết, Tống Lễ Khanh ép dạ cầu toàn (tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục), từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ tỏ ra bất bình trước mặt hắn.
Quân Kỳ Ngọc có thành kiến với y, sao có thể đối tốt với y đây?
"Thật không? Để cha nhìn con xem."
Tống Thanh bóp nhẹ cánh tay y, lòng liền hơi chùng xuống, cánh tay Tống Lễ Khanh gầy đến mức một tay Tống Thanh là có thể nắm gọn, chiếc áo vốn vừa vặn nay rộng thùng thình, bây giờ đến cả quần áo cũng không che nổi nữa!
Tống Thanh chinh chiến cả một đời, bỗng nhiên đau lòng đến viền mắt đỏ au.
"Lễ Khanh……Có phải con bị bệnh không? Hả? Sao lại gầy như vậy?"
Tống Thanh lo lắng hỏi, rất sợ y không nói thật.
Tống Lễ Khanh chỉ có thể nửa thật nửa giả che giấu.
"Con có bị bệnh, nhưng giờ khỏe rồi, cha……"
"Đợi đã!"
Tống Thanh nắm lấy bàn tay đang giấu trong ống tay áo của y.
Khoảnh khắc Tống Thanh nâng tay Tống Lễ Khanh lên, nhìn cẩn thận, móng tay bong tróc và vết thương đóng vảy kia, khiến Tống Thanh có cảm giác như bị ai đó đâm vào tim.
"Chuyện……Chuyện này là sao? Là…… Là thái tử?"
"Không phải! Là do con không cẩn thận bị thương."
Tống Lễ Khanh chối, nhưng không giấu được chột dạ.
Tống Thanh hiểu rõ.
"Lễ Khanh……Con vì cha, vì tiền đồ của Tống gia, ủy thân làm một Hoàng thái tử phi, mọi người đều cho rằng con bay lên cành cao biến thành phượng hoàng, nhưng từ khi vào phủ Kỳ Lân, con không có lấy một ngày vui vẻ, đúng không? Ta vốn tưởng một ngày nào đó thái tử điện hạ sẽ phá giải hiểu lầm với con, không ngờ lại đổi lấy loại chà đạp như vậy! Cha chỉ cần con nói một câu thôi, con có đồng ý về nhà với cha không?"
Tống Lễ Khanh nhìn vẻ mặt nghiêm túc của ông, ông thà làm trái lời hoàng đế.
Nhưng về nhà mình thì thế nào?
Vốn dĩ y cũng sắp chết rồi!
Vì thời gian ngắn ngủi còn lại, mà đánh đổi cả gia tộc sao?
"Cha, người đừng kích động……Con đã là người của Kỳ Ngọc, là họa hay phúc, kiếp này con cũng chỉ có một mình hắn."
Tống Thanh nhìn y lắc đầu: "Con……Đây tuyệt đối không phải là lời trong lòng con."
Tống Lễ Khanh hổ thẹn cúi thấp đầu, đúng, y hổ thẹn.
"Người…. Người coi như con mê muội, nuôi phải một đứa con trai bất hiếu đi."
Tống Thanh giơ tay lên, nhưng không hạ xuống được, cuối cùng bất lực rủ xuống.
"Lúc ta vừa mới đưa con về nhà, con cũng gầy y như bây giờ, nhỏ tí xíu, rõ ràng đói đến xanh xao vàng vọt, cho con ăn, con còn giấu một nửa ở dưới gối, lo không có bữa sau, một đứa trẻ nhỏ như vậy trong lòng đã cất giấu ưu lo, cha nhỏ của con còn lo con không lớn được, ha ha, giờ vất vả lắm mới trưởng thành, kim bảng đề danh…… Lễ Khanh, con quá mức hiểu chuyện."
Nói xong, Tống Thanh dứt khoát kiên quyết đứng trước mặt Quân Kỳ Ngọc.
"Thái tử điện hạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!