Chương 34: Là lạnh nhạt

Ngón tay Tống Lễ Khanh bầy nhầy, máu thịt lẫn lộn, người ta nói tay đứt ruột xót cũng không ngoa, Tống Lễ Khanh cảm thấy đau nhói tận tim.

Y cắn chặt răng, ngón tay vô thức run lên, bóc xong một đĩa hạt thông, lưng đẫm mồ hôi, bên tóc mai cũng ướt sũng.

"Kỳ Ngọc……Bóc, bóc xong rồi."

Tống Lễ Khanh cầm đĩa đưa lên, tay đã không cầm vững, cố gắng lắm mới không sẩy tay.

Quân Kỳ Ngọc nhìn đĩa hạt thông dính máu, thậm chí viền đĩa còn dính dấu tay, ngón tay Tống Lễ Khanh bầm dập, nhìn mà giật mình.

Hắn hơi mềm lòng, nổi lên một tia thương hại, nhưng ngoài miệng vẫn không chịu tha cho y.

"Máu ngươi dính hết lên đấy rồi, hạt thông này còn ăn được nữa sao?" Quân Kỳ Ngọc lạnh mặt nói, "Được rồi, vô dụng, chút xíu chuyện cũng làm không xong, cút về đi."

Tống Lễ Khanh ngẩng đầu, hỏi: "Vậy lễ vạn thọ, ngươi đáp ứng rồi?"

"Ừ……"

Quân Kỳ Ngọc bất đắc dĩ gật đầu.

Hồ Nô Nhi nhìn biểu tình của Quân Kỳ Ngọc, biết hắn lại không đành lòng, tâm sinh bất mãn.

Mấy chục bạt tai hắn chịu cũng không chỉ bị thương chút xíu thế này!

Phải mất mười ngày mới tiêu sưng! 

Sao có thể buông tha cho Tống Lễ Khanh dễ dàng như vậy?

"Gia, tới giờ ngài rửa chân rồi, móng tay ta không thể chạm nước, không bằng mời thái tử phi làm thay ta đi?"

Ánh mắt Quân Kỳ Ngọc sa sầm xuống.

"Ngươi còn chưa hả giận?" Quân Kỳ Ngọc trực tiếp chọc thủng tâm tư của hắn.

Hồ Nô Nhi há miệng th* d*c, bộ dáng trông như sắp khóc.

"Hồ Nô Nhi không phải kẻ tiểu nhân thù dai, cũng không phải cố ý làm khó dễ thái tử phi. Người Trung Nguyên các ngài có câu "quân vi thần cương, phu vi thê cương"*, để thái tử phi hầu hạ ngài rửa chân, cũng không tính là sỉ nhục y chứ?"

(*) nằm trong "Tam cương ngũ thường": quân vi thần cương, phu vi thê cương, phu vi tử cương. Ý là người trên (quân, phu, phu) phải chăm sóc, bảo vệ, bao dung người dưới (thần, thê, tử), còn người dưới phải kính nhường, yêu thương, phục tùng và biết ơn người trên.

Quân Kỳ Ngọc suy nghĩ một lúc, Tống Lễ Khanh quả thực chưa từng hầu hạ hắn bao giờ.

Phụ hoàng nói địa vị bọn họ ngang nhau, Quân Kỳ Ngọc càng muốn y hầu hạ hắn một lần.

"Vậy ngươi đến đây đi."

Tuy Tống Lễ Khanh không câu nệ, tự mình làm mọi việc, nhưng nói cho cùng y cũng là con cháu thế gia, cha lại làm võ tướng nhất phẩm trong triều, ở phủ Tướng quân, là thiếu gia cẩm y ngọc thực, đã từng bao giờ phải hầu hạ người khác?

"Ta không biết."

Tống Lễ Khanh thà chịu đau đớn da thịt, cũng không cam chịu bị lăng nhục phẩm cạch.

"Ta có thể dạy ngươi, thái tử phi." Hồ Nô Nhi cười mỉm gọi, "Tiểu Cầm, bưng nước nóng vào đây."

Tiểu Cầm làm theo, nước được đun với dược liệu, nàng lại rắc thêm một ít bột màu trắng vào trong thau đồng, nước nóng chuyển sang màu vàng.

Tống Lễ Khanh ngửi thấy mùi thuốc gay mũi.

Hồ Nô Nhi đĩnh đạc nói: "Gia đông chinh tây phạt ở Tây Vực, luyện võ đánh giặc mỗi ngày, luyện binh hành quân, hai chân là mệt nhất, có một lần đánh giặc, bị chiến mã giẫm phải, để lại chút bệnh kín, thuốc này là để lưu thông máu, Hồ Nô Nhi hầu hạ gia rửa chân mỗi ngày, xoa bóp giảm đau…… Sau này phải giao cho thái tử phi rồi, ngài yêu gia sâu đậm như vậy, chắc hẳn rất sẵn lòng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!