Chương 33: Quỳ bóc

Mười ngày sau, vừa mới bước vào Hành Lạc Trai, Tống Lễ Khanh đã nghe thấy tiếng cười vui vẻ của Quân Kỳ Ngọc.

"Ha ha ha…… Hồ Nô Nhi, chỉ có ngươi mới nghĩ ra trò chơi thú vị như vậy, ha ha ha, để ta ăn một quả nữa……"

"Ai nha….. Nhột quá đi……Ha ha ha….."

Tống Lễ Khanh ngừng một chút, y nhớ đêm tân hôn của bọn họ, Quân Kỳ Ngọc cũng cùng Hồ Nô Nhi vui chơi ầm ĩ đến khuya, lúc đó không biết đầu óc y bị chập chỗ nào, một hai phải quỳ xin Quân Kỳ Ngọc trở về phòng.

Bây giờ tình cảnh cũng tương tự, thế nhưng Tống Lễ Khanh không còn cảm thấy đau lòng nữa.

Tống Lễ Khanh đẩy cửa vào, nhắm mắt làm ngơ trước cảnh tượng hoang đường trước mặt.

Quần áo của Hồ Nô Nhi cởi ra một nửa, hắn ngồi trên đùi Quân Kỳ Ngọc, trên hõm vai còn đặt một quả nho.

Quân Kỳ Ngọc đang định cắn quả nho, thì bị Tống Lễ Khanh, một vị khách không mời mà đến cắt ngang.

Quân Kỳ Ngọc vừa nhìn thấy mặt y, nụ cười trên mặt liền biến mất, ra hiệu Hồ Nô Nhi đi xuống.

Cơ thể Hồ Nô Nhi mềm mại trượt xuống, dựa vào chân Quân Kỳ Ngọc, mặt đầy vô tội nhìn Tống Lễ Khanh.

"Ngươi tới làm gì?" Quân Kỳ Ngọc chẳng hề nhìn thẳng y, "Hôm nay cho dù ngươi có quỳ xin ta, ta cũng không trở về bên kia."

"Ta biết." Tống Lễ Khanh đi tới gần.

"Biết ngươi còn đến trước mặt gia chướng mắt? Ta nói rồi, sau này ngươi làm thái tử phi phòng không gối chiếc cả đời đi, gia sẽ không sủng hạnh ngươi một lần nào nữa."

"Ừ."

Tống Lễ Khanh cúi đầu, nhẹ nhàng đáp lại.

Quân Kỳ Ngọc kỳ quái quay đầu lại, cau mày nhìn khuôn mặt bình tĩnh của y.

Lý ra, bị mình lạnh nhạt, lúc này Tống Lễ Khanh phải khóc sướt mướt mới đúng.

Nhưng y chỉ lẳng lặng đứng đó, nhàn nhạt đáp lại, giống như căn bản không để lời hắn nói vào trong tai.

"Ngươi điếc sao? Ta nói, ta sẽ không chạm vào ngươi nữa! Ngươi tốt nhất đừng có muốn chết muốn sống trước mặt gia……"

"Kỳ Ngọc, ta muốn thương lượng với ngươi một chuyện."

Tống Lễ Khanh vốn đã mệt mỏi, y không còn sức muốn chết muốn sống nữa.

Chẳng những không nhìn thấy y khóc thút thít, còn nhắc chuyện khác, Quân Kỳ Ngọc ngược lại giận sôi máu, không có chỗ phát tiết.

Đây coi là gì?

Y không xem sự trừng phạt của mình ra gì?

Tống Lễ Khanh như đang nói việc thường ngày: "Ngày kia là ngày mười lăm tháng tám, tết trung thu, ngươi có thể cùng ta về Tống phủ một ngày không?"

"Về Tống phủ? Về làm gì?"

Quân Kỳ Ngọc bực mình chính là, mình trừng phạt nghiêm khắc như vậy, còn không quan trọng bằng việc về Tống gia một chuyến?

Tống Lễ Khanh đáp: "Cha từ Tây Bắc trở về, ta chưa kịp ở cùng bọn họ mấy ngày đã vào phủ Kỳ Lân, ta muốn gặp hai cha, báo bình an, bảo họ không cần lo lắng cho ta."

Đây cũng là mục đích của Tống Lễ Khanh.

Thực ra y nhớ nhà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!