Hồ Nô Nhi còn đang chịu hình, ánh mắt trước sau không rời Quân Kỳ Ngọc.
"Gia! Từ lúc ta đi theo ngài, ta đều tận tâm tận lực hầu hạ…… Ta lẻ loi một mình ở Cảnh Quốc, chỉ có ngài là người thân, ngài xem ta như heo chó súc sinh, vậy ta cũng chỉ thuộc một mình ngài, ngài làm sao nhẫn tâm để bọn họ…… Để bọn họ đối với ta như vậy?"
"Ồn ào!"
Công công nổi giận quát một tiếng, ra lệnh thái giám đánh mạnh hơn nữa.
"A!"
Hồ Nô Nhi kêu thảm thiết một tiếng, miệng phun ra máu.
"Hồ Nô Nhi cho dù bị đánh chết cũng không cam lòng, dù sao cũng phải có một lời giải thích, bằng không…… Bằng không ta chết không nhắm mắt!"
Công công thanh âm bén nhọn nói: "Ngươi mê hoặc chủ thượng, có lòng muốn gây rối, Hoàng Thượng tha cho ngươi một con đường sống đã là đại ân đại đức rồi, hình phạt lần này chính là cảnh cáo ngươi an phận thủ thường, hầu hạ chủ tử cho tốt, nếu không lần sau điện hạ cũng không bảo vệ được ngươi!"
"Ồ……Thì ra……Thì ra là Hồ Nô Nhi đắc tội với hoàng thái tử phi. Nếu như thái tử phi cảm thấy ta chiếm ân sủng của ngài, thì trực tiếp sai người đánh chết ta, ta chỉ là một nô tài hèn mọn, sống chết đều do ngài, cần gì phải chạy đi nơi đó tố cáo với Hoàng Thượng?"
Từ khóe mắt Tống Lễ Khanh nhìn thấy khuôn mặt lạnh như băng của Quân Kỳ Ngọc, mặc cho Hồ Nô Nhi bị đánh đến hộc máu miệng, hắn từ đầu tới cuối không nói một lời.
Xem ra là Huyền Đế đã hạ lệnh, Quân Kỳ Ngọc không dám không dám nghe theo.
"Tiếp tục đánh! Đừng để hắn cắn càn lung tung!" Công công lạnh giọng nói.
Tiếng bạt tai vang lên không ngừng, bên miệng Hồ Nô Nhi sưng tấy lên.
"A…… Gia, tại sao ngài không nói lời nào? Vì sao không bảo vệ ta, ngài không thương Hồ Nô Nhi chút nào sao……"
Cuối cùng Quân Kỳ Ngọc mở miệng, lạnh lùng nói: "Nếu như không phải ta liều chết chống đối phụ hoàng, ngươi tưởng rằng ngươi chỉ nhận mấy bạt tai này thôi sao?"
Hồ Nô Nhi nghe hắn nói vậy, rốt cuộc cũng không giãy giụa nữa.
Tống Lễ Khanh bỗng cảm thấy thê lương, ở nơi ồn ào này, chỉ cảm thấy váng đầu hoa mắt, y dùng sức nắm lấy tay vịn, đốt ngón tay trắng bệch.
"Tống Lễ Khanh."
Quân Kỳ Ngọc gọi tên y, giọng lạnh thấu, Tống Lễ Khanh rùng mình một cái.
"Là ta sai rồi, mới ôm chút kỳ vọng với ngươi."
Hô hấp Tống Lễ Khanh đình trệ, y cứng đờ quay đầu, thấp giọng nói: "Ngươi cũng cho là ta đi cáo trạng?"
"Phủ Kỳ Lân trừ bỏ ngươi, còn có ai dám đi nói cho phụ hoàng, ta để ngươi thay ta phê duyệt tấu chương? Ngươi đã sớm thấy Hồ Nô Nhi không vừa mắt nhỉ? Này gọi là gì? Mượn đao giết người? Hử?" Quân Kỳ Ngọc nhìn y bằng nửa con mắt.
"Kỳ Ngọc." Tống Lễ Khanh giọng khàn khàn, "Nếu ngươi có chút xíu hiểu ta, sẽ biết, ta khinh thường làm loại chuyện này."
"Nếu lòng ngươi cũng thanh cao như lớp da này của ngươi thì tốt rồi."
Cuối cùng hình phạt cũng kết thúc, Hồ Nô Nhi nằm ngục trên đất, nghẹn ngào khóc thút thít, nhưng bởi vì bị thương, nên không phát ra được âm thanh gì.
Công công hoàn thành ý chỉ, dẫn một đám người cáo lui.
"Điện hạ, ý chỉ của hoàng thượng, nô tài không thể làm trái, ngài cũng không cần giận chó đánh mèo với lão nô. Nô tài còn phải về cung phục mệnh với hoàng thượng, xin cáo lui trước."
"Cút."
Quân Kỳ Ngọc chỉ nói một chữ.
Công công cũng không giận, cung cung kính kính cáo lui.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!