Lạch cạch ——
Cây bút trong tay Tống Lễ Khanh rơi xuống bàn, mực thiếu chút nữa bắn lên tấu chương, y luống cuống dùng giấy Tuyên Thành lau sạch.
Trái tim y đập rộn ràng, chỉ vì một câu nói của Quân Kỳ Ngọc.
Tống Lễ Khanh vẫn luôn đợi những lời này của hắn, nhưng khi Quân Kỳ Ngọc nói ra, y lại không dám trả lời.
"Ngươi……Chắc chắn chứ?"
Y sợ Quân Kỳ Ngọc chỉ là nhất thời hứng thú, thuận miệng nhắc tới.
Quân Kỳ Ngọc thấy dáng vẻ nghiêm túc như nghe chuyện lạ của y, ngược lại giống như mình cho y một cam kết vậy.
"Ngươi đừng nghĩ nhiều, không phải là ta yêu ngươi." Quân Kỳ Ngọc vội phủi sạch, "Có điều ta nghĩ thông rồi, ai làm thái tử phi không phải đều giống nhau sao? Không có ngươi phụ hoàng nhất định sẽ an bài một người khác, thay vì dưa hỏng táo xấu*, ta thấy ngươi cũng coi như là tạm được."
(*) Dưa hỏng táo xấu: ý chê "xấu người xấu cả nết".
"Ồ, hóa ra là vậy."
Thất vọng không?
Tống Lễ Khanh đặt tay lên ngực tự hỏi, thất vọng là có, nhưng không nhiều, ngược lại thành bình thường.
Được xem là tạm được, cũng coi như là Quân Kỳ Ngọc đã tiếp nhận y một chút.
"Kỳ Ngọc." Tống Lễ Khanh hỏi, "Vậy nếu như…… Ta nói là nếu như, ta không thể làm thái tử phi của ngươi mãi, theo ý nguyện của ngươi, ai mới là người ngươi chấp nhận được? Loại người nào mới đáng để ngươi toàn tâm toàn ý đối đãi? Hồ Nô Nhi sao?"
Quân Kỳ Ngọc bị hỏi ngây ngẩn cả người.
Hắn chỉ muốn ép Tống Lễ Khanh đi, nhưng lại chưa từng nghĩ mình muốn ai.
Nếu hắn phải chọn một người mà hắn thích … Quân Kỳ Ngọc căn bản không thể nghĩ ra ai.
Tống Lễ Khanh nhẹ giọng hỏi: "Hoặc là nói, ngươi có đặc biệt thích ai không?"
Quân Kỳ Ngọc bị y hỏi phát bực, ném ra một câu: "Chuyện riêng của ta không cần ngươi hỏi đến!"
Tống Lễ Khanh ngừng đề tài này lại.
"Xin lỗi… À, ta có pha một tách trà hoa bách hợp, sắp vào thu rồi, ngươi có muốn uống một chén không?"
"Ngươi lo làm tốt bổn phận của mình đi, phê cho xong mấy tấu chương này trong ngày hôm nay, lát nữa ta sẽ về chép lại."
Quân Kỳ Ngọc đứng dậy, không muốn ở lại đây nữa.
Tống Lễ Khanh biết Quân Kỳ Ngọc lại muốn đi Hành Lạc Trai. Đó là nơi hắn vui chơi thư giãn.
Tống Lễ Khanh mím môi, lần này y không nói lời nào giữ hắn lại.
Nói Quân Kỳ Ngọc cũng chưa chắc nghe theo y.
Tống Lễ Khanh vùi đầu viết chữ, trên giấy vang lên một âm thanh thanh thúy, một giọt máu nhỏ xuống quyển sổ con.
Máu đỏ tươi nhanh chóng thấm vào mặt sau của tờ giấy, Tống Lễ Khanh lau thế nào cũng không sạch, cuối cùng đành thất vọng bỏ cuộc.
Y cuộn tròn một ít giấy bịt mũi lại, máu mới không chảy xuống nữa.
Mấy lá ngô đồng khô héo bị gió thổi bay vào trong nhà, Tống Lễ Khanh rùng mình một cái, co người lại vì lạnh, nhìn cành cây ngoài cửa sổ tính ngày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!