"Tốt? Có cái gì tốt?"
Quân Kỳ Ngọc ở một tâm thế khác, nên đương nhiên không hiểu cảm nhận lúc này của Tống Lễ Khanh.
Quân Kỳ Ngọc ra lệnh nói: "Ngươi lại đây."
Tống Lễ Khanh hơi cứng người, vô thức trở nên căng thẳng.
Giờ chỉ cần Quân Kỳ Ngọc gọi, phản ứng đầu tiên của y chính là sợ hãi.
Quân Kỳ Ngọc hỉ nộ vô thường, Tống Lễ Khanh không thể nào đoán trước được hắn lại định sẽ làm gì.
Quân Kỳ Ngọc nhìn thấy vẻ mặt bồn chồn của y, nhướng mày.
"Ngươi sợ cái gì? Ta sẽ ăn thịt ngươi sao?"
Tống Lễ Khanh nghe theo, hai chân chạm đất, tứ chi bủn rủn vô lực, y yếu ớt đứng dậy, lúc đi đến trước mặt Quân Kỳ Ngọc, trán toát ra một tầng mồ hôi mỏng.
Quân Kỳ Ngọc nhìn y im lặng đứng ở một bên, rất không hài lòng với tính cách của Tống Lễ Khanh, nhàm chán chết đi được, trước đây còn khóc nháo ầm ĩ, giờ bí xị giống như quả bầu.
"Ngớ ra làm gì? Ngồi xuống."
"Ngồi…… Sao?"
Tống Lễ Khanh có hơi thụ sủng nhược kinh, từ lúc y và Quân Kỳ Ngọc thành hôn đến nay, đừng nói ngồi gần chung một chỗ như bây giờ, ngay cả cơ hội sóng vai đi cùng nhau thôi cũng đếm trên đầu ngón tay.
Quân Kỳ Ngọc luôn tránh xa y.
Quân Kỳ Ngọc nhét bút lông vào tay Tống Lễ Khanh.
"Ngươi tới viết đi."
Quân Kỳ Ngọc duỗi cặp chân dài, cầm chùm nho trên bàn, ngửa đầu cắn từng quả một, vỏ cũng không lột.
Tống Lễ Khanh nhìn lướt qua đống sổ con, đều là của đại thần trong triều trình lên hoàng đế.
"Kỳ Ngọc, đây là tấu chương, ta không thể viết." Tống Lễ Khanh nói.
Quân Kỳ Ngọc nghiêng đầu nói: "Phụ hoàng bắt ta học phê duyệt tấu chương, nói là trước khi muốn thống trị thiên hạ thì phải hiểu chuyện thiên hạ trước, lúc ngươi thi cử không phải thi sách luận* sao? Vừa lúc có tác dụng."
(*) Sách luận; nghị chương: thời phong kiến chỉ các bài văn nghị luận về các vấn đề chính trị phía trước để hiến sách cho triều đình.
"Nhưng hoàng thượng bảo ngươi học, để người khác làm thay, vậy không hay……"
Tống Lễ Khanh vừa nói được một nửa, Quân Kỳ Ngọc liền bất mãn ném chùm nho trở về đĩa trái cây.
"Nhưng cái gì mà nhưng?! Bây giờ quốc thái dân an, có chuyện gì được chứ? Cùng lắm là nơi nào đó ở Hoàng Hà lũ lụt, phương Nam xuất hiện nạn châu chấu, những đại thần kia tấu lên có thể giúp được gì? Còn không phải là muốn bạc, nói là cứu tế, toàn là giúp hầu bao bọn họ, ngươi cứ phê đi, viết qua loa lấy lệ là được."
Yêu cầu của Quân Kỳ Ngọc, từ trước đến nay Tống Lễ Khanh chưa từng từ chối thành công bao giờ.
Giống như năm đó hắn bắt Tống Lễ Khanh làm bài tập thay hắn vậy.
"Kỳ Ngọc, chữ viết của chúng ta không giống nhau, hoàng thượng liếc mắt một cái là có thể nhận ra."
"Vậy thì……"
Quân Kỳ Ngọc đang trên đường ngang ngõ tắt, đầu óc xoay chuyển rất nhanh.
"Vậy đi, ngươi viết ra giấy, lát nữa ta sẽ chép lại."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!