Chương 3: Đêm tân hôn

Huyền Đế ban tặng phủ đệ bên ngoài cho thái tử Quân Kỳ Ngọc và thái tử phi Tống Lễ Khanh làm phòng cưới, đồng thời an bài lễ nghi long trọng nhất.

Tống Lễ Khanh mặc hoa phục lễ quan trang trọng, chia tay cha mình ở cửa phủ. 

Tống Thanh dặn dò y hồi lâu, mặt đầy lo lắng.

Tống Lễ Khanh cười trấn an ông: "Cha đừng lo, cha có thể tiếp tục dẫn binh giết địch, bệ hạ cũng tiêu trừ phiền muộn, tất cả mọi người đều vui vẻ."

"Chúng ta đều vui vẻ, vậy còn con thì sao?"

Câu hỏi này khiến Tống Lễ Khanh ngẩn ra, y nhếch môi nói: "Con… Con thích Thái Tử điện hạ, cũng…rất vui vẻ!"

Tống Thanh sao có thể không nhìn ra, ông gượng cười nói: "Nhưng thái tử chỉ coi con là người hám lợi thủ đoạn, ngài ấy có thành kiến với con, sau này…."

Tống Lễ Khanh hít sâu giảm bớt chua xót trong lòng.

"Điện hạ được vạn người yêu mến nên tính tình có chút kiêu ngạo, lại ở Tây Vực nhiều năm, dù sao tuổi còn trẻ, nghịch phá chút thôi, thực ra bản tính hắn không hề xấu, sau khi thành thân, con sẽ khuyên bảo hắn thật tốt, một ngày nào đó hắn sẽ phân rõ thị phi phải trái, hiểu được tấm chân tình của con."

Tống Lễ Khanh tràn đầy hy vọng nhảy lên lưng ngựa đeo hoa cưới, tin rằng bọn họ có thể nối lại tình xưa, gương vỡ lại lành.

Lời nói của Tống Thanh biến mất trong tiếng khua chiêng gõ trống, pháo nổ vang trời.

"Từ nhỏ con đã hiểu chuyện, cha chưa từng phải nhọc lòng vì con, nhưng con quá hiểu chuyện, luôn sống vì người khác, không lo nghĩ cho bản thân mình chút nào. Con à, con thành toàn cho tất cả mọi người, duy chỉ thua thiệt chính con…."

Bọn họ bái đường ở điện Thái Hòa, quần thần quỳ lạy.

Kim bảng đề danh, động phòng hoa chúc, nên vui càng thêm vui mới đúng. Trong lòng Tống Lễ Khanh lại phủ một tầng sương mù, thấp thỏm bất an đến tận đêm khuya.

Sáp nến đỏ chảy dài, Quân Kỳ Ngọc vẫn chưa xuất hiện.

Tống Lễ Khanh vừa mới đẩy cửa ra, tỳ nữ lập tức lại gần đợi lệnh.

"Hoàng Thái Tử phi, có chuyện gì ngài cứ sai bảo nô tỳ là được."

Tống Lễ Khanh hỏi: "Ngươi biết Thái Tử điện hạ ở đâu không? Ta muốn đi tìm hắn."

Tỳ nữ hơi do dự trả lời: "Điện hạ ở… Hành Lạc Trai."

Tống Lễ Khanh cũng không biết Hành Lạc Trai trong phủ Kỳ Lân ở đâu.

"Được, ta đi tìm hắn."

"Ôi! Thái tử phi!" Tỳ nữ đuổi theo nói, "Điện hạ tiếp khách xong, tự nhiên sẽ trở về phòng, Thái tử phi cũng mệt mỏi…"

Tống Lễ Khanh nghiêng đầu nhìn tỳ nữ, nghi hoặc nói: "Vì sao ngươi lại phải ngăn cản ta?"

"Nô tỳ…"

Tỳ nữ ấp úng không nói được nguyên nhân, chỉ có thể dẫn y đến Hành Lạc Trai, nơi này đèn đuốc sáng trưng, trên cửa treo một tấm bảng hiệu "tận hưởng lạc thú trước mắt", hương thơm quanh quẩn, nhưng không có khách nào cả.

Tống Lễ Khanh che mũi, y không thích mùi thơm nồng như vậy.

Trong phòng truyền ra một tiếng nhạc xa lạ, là một loại nhạc cụ mà Tống Lễ Khanh chưa nghe bao giờ.

Ánh nến phản chiếu bóng dáng của hai người trên cửa sổ, một người đang nhảy múa rất đẹp mắt, người kia vòng tay ôm eo đối phương, uống cạn ly rượu, tiếng cười đùa vang vọng.

Tống Lễ Khanh biết tiếng cười kia là của Quân Kỳ Ngọc, nhìn qua cửa sổ thôi đã thấy xấu hổ rồi, không biết bên trong còn là cảnh tượng hương diễm gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!