Chương 29: Vậy giờ ngươi thề đi.

Lần đầu tiên Tống Lễ Khanh chủ động buông tay Quân Kỳ Ngọc ra.

Thật ra…… Cũng không khó lắm.

Tống Lễ Khanh nhìn ngón tay thon dài của Quân Kỳ Ngọc, bàn tay từng nắm vũ khí giết địch, rắn chắc có lực, gầy nhưng không thô, trong lòng hơi hơi tiếc nuối, cho tới bây giờ Quân Kỳ Ngọc chưa từng chủ động giữ lấy y.

Lúc này Quân Kỳ Ngọc cũng chưa biết rằng, buông tay một người thì dễ, muốn nắm lại lần nữa mới khó.

"Kỳ Ngọc, ngươi vẫn còn tức giận vì chuyện này sao?"

Quân Kỳ Ngọc ngược lại mắng hỏi: "Lẽ nào ta phải khoan dung rộng lượng, mặc cho ngươi ngã vào lòng Bùi Tinh Húc sao?"

Nói xong Quân Kỳ Ngọc lại cảm thấy bản thân kỳ quặc, hắn để ý Tống Lễ Khanh vậy làm gì?

"Ít nhất…Đợi ngươi không còn là người phủ Kỳ Lân nữa, gia cũng lười quản ngươi." Quân Kỳ Ngọc kiên trì bồi thêm một câu.

Tống Lễ Khanh nhìn Quân Kỳ Ngọc, nghiêm túc nói: "Cuộc đời này của Tống Lễ Khanh ta từ đầu đến cuối chỉ nhận định mình ngươi, Kỳ Ngọc, nếu ngày nào đó ta thật sự…… Thật sự rời khỏi ngươi, tuyệt đối không phải bởi vì ta đã có lòng khác."

Tống Lễ Khanh nơi nào còn dư thời gian đi tìm người khác?

"Rời khỏi ta?" Quân Kỳ Ngọc chỉ bắt được mấy chữ này, hắn nhíu mày hỏi, "Ngươi tính rời khỏi ta sao?" 

"Ta……"

Tống Lễ Khanh thiếu chút nữa buột miệng nói thân thể y đang ngày càng xấu đi, sinh lão bệnh tử nằm ngoài tầm kiểm soát của y, cho dù y có không nỡ đến đâu đi nữa.

"Ta…… Có lẽ cũng có lúc vạn bất đắc dĩ."

Quân Kỳ Ngọc không nghe ra ý của y. 

"Ha ha ha! Tốt lắm ! Ngày nào đó ngươi quyết định rồi, thì nhanh chạy đến nói với phụ hoàng ta, muốn hòa ly với ta, ha ha……"

Quân Kỳ Ngọc cười lớn, vui vẻ tự đáy lòng, nhưng lúc cười, sự ung dung trên mặt hắn càng ngày càng giảm đi, không biết vì sao, hắn không vui vẻ được.

Ngược lại, còn dâng lên chút lo lắng bất an.

Quân Kỳ Ngọc khó hiểu, việc Tống Lễ Khanh rời khỏi hắn, thế mà lại khiến hắn cảm thấy lo lắng.

"Ta không tin ngươi bỏ được ta."

Ngữ khí Quân Kỳ Ngọc giống như khẳng định, nhưng chỉ có hắn mới biết, hắn mang theo chút chột dạ thăm dò.

"Ta……Không nỡ."

Trong lòng Tống Lễ Khanh có bao nhiêu không nỡ, y căn bản không nói ra được.

Quân Kỳ Ngọc lại có tự tin.

Hắn đứng thẳng người, kiêu căng ngạo mạn nói: "Ta biết mà, ngươi không nỡ từ bỏ vinh hoa phú quý, cùng vinh quang của Tống gia các ngươi, ngươi khó khăn lắm mới có được vị trí này, làm sao có thể cam tâm từ bỏ chứ?"

Tống Lễ Khanh vốn không thích bị người khác hiểu lầm, nhưng bây giờ y không muốn giải thích.  

"Điện hạ cảm thấy như nào thì chính là vậy đi……"

Tống Lễ Khanh nhàn nhạt nói, y đã nghĩ thoáng ra một chút, cũng không có sức cãi cọ.

Quân Kỳ Ngọc đem vẻ mặt lạnh lùng thờ ơ của Tống Lễ Khanh thu hết vào mắt, hắn luôn cảm thấy tính tình Tống Lễ Khanh hôm nay là lạ, lại không biết lạ chỗ nào.

Hiện tại hắn rốt cuộc phát hiện ra, là thờ ơ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!