Chương 28: Ta càng ghét người khác thờ ơ với ta hơn!

Lời nói của Bùi Tinh Húc khiến Tống Lễ Khanh rơi vào trầm tư, lần đầu tiên niềm kiên định của y bị lung lay.

Y luôn coi Quân Kỳ Ngọc là duy nhất, không thể tách rời.

Nhưng sau khi trải qua sinh tử, Tống Lễ Khanh phát hiện ra, trên đời này không có thứ gì là không thể tách ra cả.

Có lẽ đúng là y cố chấp quá rồi.

Là y cố chấp giành được tình yêu của Quân Kỳ Ngọc, mới gây ra cục diện hỗn loạn như ngày hôm nay.

Nhưng lúc này Tống Lễ Khanh vẫn không hiểu, yêu chẳng phải là duy nhất sao? Nếu như có thứ khác có thể thay thế, đó còn gọi là tình yêu sao?

Tống Lễ Khanh hồi lâu không thể tháo gỡ nghi ngờ này.

"Lễ Khanh!"

Bùi Tinh Húc lớn tiếng gọi y.

Tống Lễ Khanh giống như mới tỉnh lại, nghiêng đầu nói: "Hả?"

"Mắt của ngươi……"

Bùi Tinh Húc nhận ra điều bất thường, kể từ khi Tống Lễ Khanh tỉnh lại, y không nhìn thẳng vào bất cứ thứ gì, đồng tử luôn tán loạn mất tiêu cự. 

Vừa rồi Tống Lễ Khanh thất thần hồi lâu, Bùi Tinh Húc vẫy tay trước mặt y nhiều lần, Tống Lễ Khanh cũng không nhìn thấy.

"Mắt ta……" Tống Lễ Khanh mỉm cười nói, "Chắc là do hồi nhỏ thích khóc, khóc nhiều nên để lại bệnh, mỗi khi khóc rất dễ tái phát, lúc sáng lúc tối, không nhìn thấy gì cả."

Khó trách lúc y tỉnh dậy, lại hoảng loạn như vậy……

Y ở trong bóng tối, phát hiện mình bị mù, sợ quá nên ôm lấy mình khóc.

Giờ lại cố giả vờ bình tĩnh, tránh để người khác lo lắng.

Bùi Tinh Húc bỗng nhiên đau lòng, hắn thực sự rất muốn dẫn Tống Lễ Khanh đi, rời khỏi nơi chết tiệt này, tránh xa Quân Kỳ Ngọc.

Giấu y thật kỹ, bảo vệ y, trân trọng y.

Bùi Tinh Húc biết bây giờ không phải là lúc, cho nên hắn cố gắng kìm nén kích động trong lòng.

"Đây không phải là chuyện nhỏ, Lễ Khanh."

"Yên tâm, nghỉ ngơi một lát sẽ tốt thôi."

Thực ra đây là lần đầu tiên Tống Lễ Khanh mù hoàn toàn.

Trước kia lúc sáng lúc tối, mơ hồ không rõ mà thôi, nhiều nhất cũng chỉ tối đen trong chốc lát rồi sẽ khôi phục, nhưng lần này, y đã tỉnh lại lâu như vậy, vẫn không nhìn thấy một chút ánh sáng.

Trong lòng y thấp thỏm bất an, may mà lúc nói chuyện cùng Bùi Tinh Húc, y dần dần có thể nhìn thấy ánh sáng lờ mờ, sau đó nhìn thấy hình dạng đồ vật, cuối cùng có thể nhìn thấy bóng người mông lung của Bùi Tinh Húc.

"Ngươi xem, ta hồi phục rồi này, ngươi ngồi ở đây, đầu ở đây, cánh tay ở đây……"

Tống Lễ Khanh chỉ vào không trung, chứng minh y đã lấy lại thị lực.

"Ngươi xác định là không sao?" Bùi Tinh Húc nửa tin nửa ngờ.

"Ừ."

Tống Lễ Khanh nói rất nhiều lời mới lừa được Bùi Tinh Húc đi, cuối cùng còn nói, như vậy sẽ khiến Quân Kỳ Ngọc nổi nghi ngờ, Bùi Tinh Húc mới bất đắc dĩ rời khỏi phủ Kỳ Lân. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!