Tống Lễ Khanh ôm Bùi Tinh Húc khóc nức nở không ngừng, Bùi Tinh Húc trở tay không kịp, hai tay không biết nên ôm lấy y hay là đẩy y ra thì tốt hơn.
Giữa đúng mực và kích động, hắn lựa chọn vế sau.
Cho nên Bùi Tinh Húc ôm lại Tống Lễ Khanh, để y dựa vào bả vai của mình, khóc một trận cho sảng khoái.
Bởi vì giờ khắc này đối với Bùi Tinh Húc mà nói, là phần thưởng.
Cho nên hắn càng không kìm nén được vui vẻ yên tâm, kinh hỉ này đến quá đột ngột.
"Ô ô ô……"
Tống Lễ Khanh nức nở không ngừng, nói không nên lời, thật lâu sau mới từ từ ngừng khóc, chuyển thành tiếng nức nở đứt quãng.
"Ta ngủ rất lâu." Mãi sau Tống Lễ Khanh mới mở miệng, yếu ớt nói, "Ta mơ nhiều lắm, còn mơ thấy Diêm La Điện, bọn họ bắt ta tới mười tám tầng địa ngục, nói ta phạm vào tham sân si, phải chịu một trăm hình phạt mới có thể vào luân hồi đầu thai, ta bị hù dọa, nghe thấy ngươi đang gọi ta, ta liền liều mạng chạy theo âm thanh của ngươi, chạy vào một vùng ánh sáng……"
Khóe miệng Bùi Tinh Húc nhếch lên, hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, Tống Lễ Khanh có thể bình tĩnh hòa nhã ôm lấy hắn, nói về giấc mơ của y.
Chỉ vậy thôi, Bùi Tinh Húc đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
"Ngươi gọi tên ta ở trong ánh sáng đó, cho nên mới cứu ta……" Tống Lễ Khanh lại ôm chặt thêm một chút nói, "Ta còn tưởng rằng sẽ không bao giờ được gặp lại ngươi nữa…… Kỳ Ngọc."
Nụ cười trên mặt Bùi Tinh Húc cứng lại.
Trái tim vốn đang nhảy lên vui sướng lập tức trầm xuống, tay hắn run lên một cái, là đau.
Hóa ra người y muốn ôm không phải là mình, mà là Quân Kỳ Ngọc.
Bùi Tinh Húc lưu luyến thời gian ôm nhau với y, dù là với danh phận Quân Kỳ Ngọc cũng được, lâu hơn một chút.
Nhưng hắn không nỡ lừa y, vả lại Tống Lễ Khanh sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện ra, sẽ chỉ ghét hắn hơn mà thôi.
"Ta biết ta hôn mê rất lâu, có phải ngươi vẫn luôn ở bên cạnh ta không?" Tống Lễ Khanh hạnh phúc nói, "Tại sao ngươi không nói lời nào? Kỳ Ngọc."
"Lễ Khanh." Bùi Tinh Húc vẫn thẳng thắn nói, "Ta không phải Quân Kỳ Ngọc."
Quả nhiên, Tống Lễ Khanh nghe được giọng nói của hắn, khựng lại một chút, sau đó đột nhiên đẩy hắn ra.
Tống Lễ Khanh yếu ớt vô lực, cú đẩy cũng nhẹ nhàng, nhưng Bùi Tinh Húc lại cảm thấy nó nặng cả ngàn cân.
Hắn nhìn Tống Lễ Khanh như thể đang tránh ôn thần, hoảng hốt thu mình vào góc giường.
"Sao lại là ngươi?! Sao ngươi lại ở nhà ta?"
Bùi Tinh Húc đau lòng đến mức không nói nên lời.
"Ngươi ghét ta vậy sao? Lễ Khanh."
Tống Lễ Khanh bình tĩnh lại, y lau nước mắt mình, trừ bỏ Quân Kỳ Ngọc, y không quen khóc trước mặt người ngoài.
"Ta không ghét ngươi." Tống Lễ Khanh thành thật trả lời, "Ta cứ tưởng là…… Là hắn."
Hốc mắt của Bùi Tinh Húc bỗng nhiên đỏ lên.
Có những lời này là đủ rồi.
Có thể nhận được một lời nói thật lòng của Tống Lễ Khanh, hắn cảm thấy mọi việc đã làm đều đáng giá.
Tống Lễ Khanh nghĩ lại những chuyện mà mình đã trải qua trong mấy ngày này còn cảm thấy sợ hãi, sống lưng phát lạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!