Bùi Tinh Húc nhìn Hồ Nô Nhi dụ Quân Kỳ Ngọc đi, hắn đóng cửa sổ lại, không muốn nhìn thêm nữa.
"Một giây trước còn giả bộ thâm tình, một giây sau đã đi tìm vui cùng sủng nô, tiếc là Tống Lễ Khanh đang hôn mê bất tỉnh, nếu không nhìn thấy dáng vẻ bạc tình bạc nghĩa này của hắn, cũng nên tỉnh táo lại."
Bùi Tinh Húc thở dài một cái, kiểm tra vết thương trên người Tống Lễ Khanh.
Thái y đã cầm máu cho Tống Lễ Khanh, cũng giúp y xử lý vết thương.
Nhưng càng nhìn càng sốc, càng nhìn càng tức giận.
Trên người Tống Lễ Khanh không tìm thấy một chỗ lành lặn, làn da vốn không tì vết của y, bị giày vò đến mức xanh tím khắp nơi, mặc dù Quân Kỳ Ngọc đã nương tay, không làm tổn thương đến gân cốt của y, nhưng nỗi đau da thịt không phải là đau sao?
Mỗi vết thương dữ tợn đều tượng trưng cho sự sỉ nhục mà Tống Lễ Khanh đã phải chịu đựng.
Bùi Tinh Húc nhìn lướt qua chiếc cổ mảnh khảnh của Tống Lễ Khanh, nơi đó có một nốt ruồi nhỏ và mấy vết ngón tay bầm tím.
"Quân Kỳ Ngọc… Sao hắn có thể xuống tay chứ? Hắn không xót y sao?!"
Từ khuôn mặt Bùi Tinh Húc rơi xuống một giọt lệ.
Nếu là hắn… hắn nhất định sẽ nâng Tống Lễ Khanh trong lòng bàn tay, cưng chiều y chăm sóc y, không để y phải chịu tổn thương, nào nỡ đụng vào một sợi tóc của y chứ?
"Lễ Khanh... Xin lỗi, ta... Là ta hại ngươi."
Bùi Tinh Húc cảm thấy hối hận vô cùng, nếu ngày đó hắn không kích động, Quân Kỳ Ngọc đã không hành hạ Tống Lễ Khanh như vậy.
Thực tế hắn có cách gì chứ? Hắn không phải thái y, y thuật của hắn cũng không thể nào so với thái y trong cung được.
Bùi Tinh Húc lấy một bình sứ nhỏ ra, đổ lấy ba viên đan dược màu đen.
Đây là vật duy nhất mà Bùi Tinh Húc có thể gửi gắm vào.
Thuốc này không có tên, là đan dược do y sư Lâu Lan dùng cây huyết thung dung chế ra, tổng cộng có chín viên, mỗi năm Bùi Tinh Húc uống một viên, dựa vào nó để kéo dài tính mạng, hắn mới sống được đến bây giờ.
Bùi Tinh Húc vô định nhìn về hướng Tây Bắc.
"Phụ vương… Ngài đừng oán trách nhi thần."
Hắn mở môi Tống Lễ Khanh ra, lấy một viên thuốc bỏ vào, viên thuốc chỉ to bằng hạt đậu đỏ, nên Tống Lễ Khanh không có nôn ra.
Bùi Tinh Húc nở một nụ cười nhẹ, đan dược cho vào trong miệng, chỉ cần Tống Lễ Khanh không nhổ ra, thuốc sẽ tan thành nước và từ từ chảy vào bụng.
Bùi Tinh Húc canh ở bên giường, không biết đã qua mấy canh giờ.
Quân Kỳ Ngọc dùng bữa tối ở Hành Lạc Trai, sau khi tắm xong, Hồ Nô Nhi mát xa cho hắn cả một giờ, hắn được Hồ Nô Nhi dỗ đến thoải mái, chút áy náy trong lòng đối với Tống Lễ Khanh cũng tan biến sạch.
Đến đêm, Quân Kỳ Ngọc nhớ đến Bùi Tinh Húc vẫn chưa rời đi, cuối cùng không yên tâm, mới thay quần áo quay trở về chủ viện.
"Tại sao ngươi còn chưa đi?"
Quân Kỳ Ngọc vừa bước vào phòng, đã thúc giục Bùi Tinh Húc.
"Không nhọc thái tử điện hạ phải đuổi, ta cũng đang muốn trở về dịch trạm đây."
Bùi Tinh Húc đứng dậy, vẻ mặt mệt mỏi.
Quân Kỳ Ngọc liếc nhìn Tống Lễ Khanh, y vẫn còn hôn mê, nhưng khuôn mặt vốn trắng bệch của y, nhìn cũng đã khá hơn một chút, có sức sống hơn rồi.
"Không phải ngươi có thuốc chữa trị sao? Tại sao y vẫn chưa tỉnh?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!