Trước đến giờ toàn là Quân Kỳ Ngọc ức h**p người khác, nào bị đấm qua bao giờ? Thế là hắn cũng điên lên, khí thế hung hãn, Bùi Tinh Húc không phải đối thủ của hắn, không đánh lại được, trên mặt còn có thêm một vết bầm.
Hắn ta chống tay thở hổn hển, nhìn khuôn mặt Quân Kỳ Ngọc, ha ha cười lớn.
Quân Kỳ Ngọc tuy có hơi nhếch nhác, nhưng phong thái không giảm đứng ở đó, hay là nói đang giả bộ bình tĩnh.
"Ngươi cười cái gì?" Quân Kỳ Ngọc trừng mắt nhìn Bùi Tinh Húc nói: "Nhìn ngươi thì tốt hơn ta chỗ nào?"
Bùi Tinh Húc sờ vết thương trên mặt, đau đến hừ lên một tiếng, nhưng lại càng cười to hơn.
Quân Kỳ Ngọc thấy hắn ta cười, bụng tràn lửa giận.
"Ngươi còn dám cười nữa, ta sẽ đánh ngươi đến khi không cười nổi nữa mới thôi!" Quân Kỳ Ngọc hằn học nói.
"Ha ha ha…" Bùi Tinh Húc cười nói: "Ta hả giận rồi, không rảnh đánh nhau với ngươi."
"Hả giận? Bùi Tinh Húc, ngươi thật đúng là không tự biết mình chút nào, gia còn chưa kịp tìm ngươi tính sổ, ngươi có gì mà tức giận?"
Quân Kỳ Ngọc đang nói về chuyện Bùi Tinh Húc cầu hôn công khai trước mặt mọi người.
Bùi Tinh Húc thoải mái nói: "Thứ nhất, ta tức giận vì ngươi có Tống Lễ Khanh bầu bạn ở bên cạnh, còn may mắn thành gia lập thất với y, đúng vậy, ta ghen tị, Quân Kỳ Ngọc ngươi có tài đức gì? Thứ hai, ta tức giận vì ngươi có mắt như mù, không có đầu óc, mắng ngươi mắt chó đui cũng không quá đáng. Thứ ba, ta tức giận vì ngươi vừa mới thành hôn, nhưng lại không có trách nhiệm mà một người đàn ông nên có.
Nắm đấm của ngươi lại có thể rơi trên người bên gối mình, Quân Kỳ Ngọc, ngươi thật đúng là có bản lĩnh mà."
Mỗi khi hắn ta nói một câu, cơn giận của Quân Kỳ Ngọc lại tăng thêm một phần, nắm quả đấm kêu răng rắc.
Quân Kỳ Ngọc cảm thấy máu nóng trong người trào lên, điều khiến hắn không ra tay, chính là … do có chút hổ thẹn.
Hắn biết lần này mình đã ra tay quá nặng.
Cũng là bởi vì thân thể Tống Lễ Khanh quá yếu, không phải mới hầu hạ mình mấy canh giờ thôi sao?
Quân Kỳ Ngọc đỏ mặt, thẹn quá hóa giận, quát to: "Ngươi thì biết cái gì? Gia đối xử với Tống Lễ Khanh như thế nào, không đến lượt ngươi chỉ tay năm ngón, ngươi là cái thá gì?"
Bùi Tinh Húc cười khẩy, tới gần mép giường ngồi xổm xuống.
"Là ta phí lời, ma đầu Quân Kỳ Ngọc ngông cuồng tự cao tự đại, sao biết nhận sai chứ? Ta chỉ là…cảm thấy không đáng thay Lễ Khanh."
Bùi Tinh Húc nhìn dung mạo Tống Lễ Khanh, y rất gầy, gầy đến mức tựa như không chịu nổi chút tổn thương, cả người giống như một bức tượng điêu khắc bằng ngọc bị hỏng.
"Bùi Tinh Húc!"
Bùi Tinh Húc nhìn Tống Lễ Khanh với vẻ mặt đầy thương tiếc, khiến Quân Kỳ Ngọc rất không vui.
"Tống Lễ Khanh là người của ta, ngươi không cần làm bộ làm tịch ở đây." Quân Kỳ Ngọc cảnh cáo nói, "Nếu ngươi có cách cứu y, vậy chữa mau đi, nếu không, cút ra khỏi phủ Kỳ Lân, tránh xa y ra!"
"Có."
Bùi Tinh Húc liếc mắt nhìn hắn.
"Ta có cách."
"Vậy thì ngươi còn chờ cái gì nữa?!" Quân Kỳ Ngọc hỏi.
"Nhưng cách của ta có một điều kiện." Bùi Tinh Húc quay đầu nói, "Đó là lúc ta cứu chữa, trong phòng chỉ được có một mình ta."
Quân Kỳ Ngọc vừa nghe, mày kiếm dựng lên.
"Ngươi bớt nói nhảm cho gia, để các ngươi một mình? Ngươi tưởng ta là kẻ ngu chắc? Để ngươi làm bậy với y sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!