Chương 24: Để ta đi, cầu xin ngươi.

Quân Kỳ Ngọc nhìn thấy mảng máu đỏ thẫm, trở mình ngồi dậy.

Tống Lễ Khanh im lặng nằm trong vũng máu, nét mặt yên tĩnh đến đáng sợ, làn da y giống như không có huyết sắc, ngay cả ánh sáng cũng có thể xuyên qua, sắc mặt tái nhợt, rõ ràng…Rõ ràng giống như là đã chết.

Quân Kỳ Ngọc sững sờ trong giây lát.

Đêm qua hắn hơi thô bạo, chỉ giày vò da thịt một chút, sao có thể chết được?

"Tống Lễ Khanh…"

Quân Kỳ Ngọc gọi y, nhưng không ai trả lời.

"Tống Lễ Khanh! Ngươi tỉnh dậy đi!"

Quân Kỳ Ngọc cuối cùng cũng hoảng rồi.

Hắn kiểm tra hơi thở của Tống Lễ Khanh, hơi thở y mỏng manh, nhưng cũng giúp Quân Kỳ Ngọc cảm thấy hơi yên lòng.

"Người đâu!"

Quân Kỳ Ngọc khoác áo lại, hét lớn.

"Người đâu! Vào cung mời thái y!"

Lần đầu tiên nha hoàn thấy thái tử điện hạ hốt hoảng như vậy, thậm chí xuống giường còn quên xỏ một chiếc giày.

Phủ Kỳ Lân loạn hết cả lên.

Thái y rất nhanh đã tới, mấy thái y đang trực đều bị gọi qua hết, trong đó có cả Tề Mạc.

Tề Mạc xông vào đầu tiên, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng, nhào tới bên giường, nắm tay Tống Lễ Khanh, nhìn thấy trên giường hỗn loạn liền mơ hồ đoán được chuyện gì đã xảy ra.

Hắn không cần chẩn bệnh, lập tức dùng thuốc, cho Tống Lễ Khanh uống một viên thuốc màu đỏ.

Nhưng trạng thái lúc này của Tống Lễ Khanh, không thể nào tự mình uống thuốc được, nhét viên thuốc vào miệng cũng không thể nuốt xuống, ngược lại còn bị sặc nước, ho khù khụ phun cả thuốc ra ngoài.

Quân Kỳ Ngọc đứng bên cạnh cau mày nhìn.

"Sao lại phun ra? Ngay cả bón thuốc ngươi cũng làm không xong?"

Tề Mạc cũng tức trong lòng, Tống Lễ Khanh biến thành bộ dạng này, không phải do Quân Kỳ Ngọc hắn đầu têu sao, giờ lại có thể hỏi hùng hồn đến như vậy.

"Hiện giờ thái tử phi đang hôn mê bất tỉnh, không uống thuốc được."

Tề Mạc không quay đầu lại, rầu rĩ nói.

Quân Kỳ Ngọc nghe vậy, lập tức trở nên hung ác.

"Gì mà hôm mê bất tỉnh, một người đang yên đang lành, sao ngủ lại không tỉnh lại nữa chứ?!"

Lúc này Tề Mạc mới hỏi ngược lại: "Đây không phải là do điện hạ ban tặng sao?"

"Ta? Ta chỉ là hơi mạnh tay với y một chút, nhất định là y khó chịu ở đâu đó, không phải mấy ngày trước y còn đến chỗ ngươi xem bệnh sao? Tề Mạc, ngươi đừng tưởng rằng ta không biết tâm tư của ngươi, nếu không phải nể ngươi là học trò của Biển thần y, ngươi cho rằng hiện tại ngươi có tư cách đứng ở trước mặt y sao?"

Tề Mạc biết mình không có tư cách đòi công đạo giúp Tống Lễ Khanh, chỉ là cảm thấy vô cùng đau lòng.

Tống Lễ Khanh mới vào phủ Kỳ Lân được bao lâu? Thể trạng lại yếu ớt thành như vậy, Quân Kỳ Ngọc có xem y là con người không?

"Y sắp chết rồi, điện hạ còn nói những lời ghen tuông này thì có ích lợi gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!