Tống Lễ Khanh cảm thấy rất lạnh.
Là cảm giác ớn lạnh phát ra từ tận đáy lòng, giống như rơi vào động băng.
Y tưởng rằng y và Quân Kỳ Ngọc có hi vọng tốt trở lại, giờ lại bất lực nhìn tia lửa mong manh kia biến mất, chỉ còn lại bóng tối mù mịt.
Trong nháy mắt Tống Lễ Khanh cảm thấy Quân Kỳ Ngọc trước mặt trông thật xa lạ.
Thô bạo, hung ác, mặt đầy khinh bỉ y.
Y cố gắng tìm kiếm chút bóng dáng Quân Kỳ Ngọc mà y quen thuộc, nhưng hoàn toàn không còn nữa.
Thì ra, con người thật sự sẽ thay đổi.
"Ta... Không biết Bùi Tinh Húc."
Tống Lễ Khanh nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng vô tình của Quân Kỳ Ngọc, vốn dĩ y có thể giải thích trong sạch giữa y và Bùi Tinh Húc, nhưng không cần thiết nữa rồi.
Có một số lời, chỉ đáng nói với những người sẵn sàng nghe.
"Ta không phải tiện nhân câu dẫn người khác, cha nhỏ ta cũng là người trong sạch, đường đường chính chính, ta không cho phép ngươi tùy tiện vu oan cho ông."
Lần đầu tiên Tống Lễ Khanh thẳng thắn cãi lại Quân Kỳ Ngọc.
Ngón tay Quân Kỳ Ngọc càng dùng thêm sức, bóp đến da thịt Tống Lễ Khanh trở nên trắng bệch.
"Ngươi còn giả bộ thanh cao cái gì? Ngươi không biết Bùi Tinh Húc, hắn lại có thể đứng trước mặt sứ thần khắp thiên hạ xin ý chỉ cầu hôn ngươi ở Vạn Quốc yến, đến mức bàn tới cả chuyện cưới gả, ngươi lại nói với ta ngươi không biết hắn? Ha, hắn còn nói vừa gặp đã thích ngươi, dáng vẻ bệnh tật này của ngươi nhìn đẹp vậy ư?"
Cuối cùng Quân Kỳ Ngọc cũng buông y ra.
Tống Lễ Khanh lui đến chân tường, ôm hai đầu gối, phòng bị lại yếu ớt nhìn Quân Kỳ Ngọc.
Đúng vậy, mặt y ốm yếu xanh xao, thậm chí chẳng có lấy một tia huyết sắc, nào có thể so sánh với khuôn mặt rạng rỡ của Hồ Nô Nhi.
Tống Lễ Khanh cũng có thể tưởng tượng ra giờ mình xấu xí đến mức nào, gò má sưng đỏ, khóe miệng bị rách, dáng vẻ bơ phờ.
"Kỳ Ngọc…Nếu ngươi đã coi thường ta như vậy, vì sao lại vì Bùi Tinh Húc mà tức giận như vậy? Nếu hắn thật sự đưa ta đi, chẳng phải ngươi sẽ được như ý muốn sao?"
Tống Lễ Khanh lau vết máu chảy ra từ khóe miệng.
Y ghét căn bệnh này, trông y giống như không chịu nổi một đá.
"Ngươi có ý gì?"
Trong lòng Quân Kỳ Ngọc nhất thời trầm xuống, càng nghĩ càng tức giận, hận không thể một kiếm g**t ch*t Bùi Tinh Húc ngay tại chỗ, ngược lại không nghĩ tới tại sao mình lại tức giận như vậy.
Tống Lễ Khanh hỏi như vậy, hiển nhiên là có hai lòng!
Quân Kỳ Ngọc không khỏi càng thêm tức giận.
Hắn ngồi xổm trước mặt Tống Lễ Khanh, mày kiếm nhăn lại, giống như một hung thần ác sát.
"Ngươi sớm đã có ý nghĩ muốn đi cùng hắn đúng không?"
Tống Lễ Khanh ngơ ngác lắc đầu, nói: "Ta là không hiểu ngươi… Nếu không yêu ta, ngươi cũng đừng để ý đến ta làm gì."
Quân Kỳ Ngọc sững sờ một lúc.
Sao hắn có thể thừa nhận hắn yêu Tống Lễ Khanh chứ? Hắn chỉ là……Hắn chỉ là….
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!