Tống Lễ Khanh về phủ Kỳ Lân trước, làm một ít sữa bò mật ong giải rượu, y nghĩ Quân Kỳ Ngọc nhất định sẽ ly không rời miệng ở trên Vạn Quốc yến, trở lại có lẽ sẽ khó chịu.
Đoán là Quân Kỳ Ngọc không đến nửa đêm là không về, Tống Lễ Khanh lại thu dọn quần áo của Quân Kỳ Ngọc, trên quần áo dính một ít long diên hương và mùi của Quân Kỳ Ngọc, khiến cho Tống Lễ Khanh cảm thấy an tâm.
Tiểu Địch vừa đi vào liền vội vàng ngăn y lại: "Công tử, người đừng tự mình làm nữa, người làm việc của nô tỳ rồi, nô tỳ làm gì đây?"
"Dù sao thì ta cũng rảnh." Tống Lễ Khanh cười nói.
Y rũ mi nghĩ, dù sao cũng không thu dọn được bao nhiêu lâu nữa.
Không chừng có một ngày, Quân Kỳ Ngọc sẽ nhớ đến điểm tốt của y, nhân tiện nhớ đến y luôn.
Tiểu Địch cho là tâm trạng y đang kém.
"Tính tình điện hạ như thế kia, người còn đối tốt với điện hạ như vậy."
Tống Lễ Khanh nhếch môi cười nói: "Trước kia hắn từng đối xử rất tốt với ta…. Đôi khi ta cảm thấy, hắn giống như một đệ đệ bị chiều hư vậy. Cái gì đây?"
Tống Lễ Khanh cầm túi gấm màu đỏ thêu chỉ vàng lên, phía trên thêu hình chim uyên ương, bên trong có một thứ gì đó.
"À, mấy ngày trước điện hạ mang về." Tiểu Địch đáp: "Nô tỳ nhìn kiểu thêu này, nhất định là tặng cho người."
Trong lòng Tống Lễ Khanh khẽ động, mơ hồ có chút mong đợi.
"Hắn chưa từng đề cập tới nó."
Tống Lễ Khanh không muốn tự ý động vào đồ của hắn, với lại cũng không dám kỳ vọng quá nhiều, thế là định cất lại.
"Dù sao cũng là quà tặng cho người, người mở ra nhìn chẳng phải sẽ biết sao." Tiểu Địch đầy hứng thú nói.
Tống Lễ Khanh không chống được sự xúi giục, mở hồng bao ra, bên trong là một viên kê huyết thạch to bằng quả trứng, sáng không tì vết, màu sắc tươi đẹp, được chạm thành hình hạt đậu đỏ, phía trên khắc hai dòng chữ, một là Quân Kỳ Ngọc, hai là Tống Lễ Khanh.
"Nô tỳ nói rồi mà!" Tiểu Địch kích động nói: "Chính là quà tặng cho người!"
Đầu óc Tống Lễ Khanh bị niềm vui to lớn làm cho mơ màng, quên cả suy nghĩ.
Tim y đập thình thịch, đột nhiên cảm thấy mọi thứ đều không chân thật.
Lẽ nào, thật ra trong lòng Quân Kỳ Ngọc cũng có y? Bị tứ hôn, cho nên mới kháng cự cho đến tận bây giờ?
"Vậy tại sao hắn không nói chứ?" Tống Lễ Khanh nghi hoặc.
"Nhất định là điện hạ lén sai người khắc ngọc, định bụng tạo bất ngờ sinh nhật cho người!" Tiểu Địch cười ha ha, mắt đầy hâm mộ nói: "Tốt quá, điện hạ nhìn có vẻ ngốc, hóa ra lại có lòng thầm kín như vậy."
"Đúng là không ngăn nổi miệng của ngươi."
Mặc dù mắng, nhưng Tống Lễ Khanh lại khẽ nhếch khóe miệng, xấu hổ đỏ cả mặt.
Y bắt đầu cảm thấy mọi thứ đều đáng để mong chờ.
Dù cho thời gian không còn nhiều, miễn là Quân Kỳ Ngọc yêu y, sống những ngày tiếp theo cũng không uổng công vô ích.
"Công tử, đây là cái gì?"
Tiểu Địch chỉ vào một nhúm tóc nhỏ trong túi gấm hỏi.
Tống Lễ Khanh suy nghĩ một lúc rồi nói: "Đây là tóc của trẻ sơ sinh, cắt lúc đầy tuổi. Nghe nói là phong tục trước kia của người Sở, cha mẹ sẽ giữ lại lọn tóc này, đợi lúc đứa trẻ thành thân, sẽ cột tóc hai vợ chồng lại với nhau, nên gọi là kết tóc phu thê, ý chỉ vĩnh viễn không rời."
"Vậy thì người mau buộc của người và điện hạ lại với nhau đi!" Tiểu Địch giục y.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!