Chương 21: Thỉnh cầu một người

"Cái gì?"

Tống Lễ Khanh tưởng mình nghe lầm.

"Ta nói, ngươi bỏ Quân Kỳ Ngọc đi, sau này theo ta, ta nhất định sẽ không phụ ngươi."

Tống Lễ Khanh nhìn vẻ nghiêm túc của hắn, chỉ cảm thấy hoang đường.

"Ngươi đừng có đùa ta, ngươi gặp ta mấy lần rồi? Biết ta là người thế nào không?"

"Người thế nào? Ta không biết, nhưng ta còn cả cuộc đời còn lại để tìm hiểu ngươi. Bất kể ngươi là hầu đọc thái tử hay là ai, vừa rồi ở trong điện Thái Hòa, ngươi nói xong lời kia, ta lập tức xác nhận một chuyện." Bùi Tinh Húc khẩn thiết thẳng thắn nói, "Tống Lễ Khanh ngươi chính là người mà đời này ta muốn tìm."

"Câm miệng!"

Tống Lễ Khanh không muốn nghe, cũng không muốn để hắn nói thêm nữa.

"Ngươi thu lại những lời này đi, trong cung nhiều người tai mắt hỗn tạp, cẩn thận truyền đến tai điện hạ, lấy mạng nhỏ của ngươi!"

"Ta không sợ Quân Kỳ Ngọc." Bùi Tinh Húc không nghe, kiên trì nói: "Ta cũng không phải cướp người với hắn…Ngươi làm hầu đọc thái tử của hắn, không hề được sủng ái đúng chứ? Ta thấy ngươi còn gầy hơn mấy ngày trước, Quân Kỳ Ngọc chỉ sủng ái tên lả lơi đưa tình kia, ta thấy mà đau lòng."

Câu này đâm trúng chỗ đau của Tống Lễ Khanh.

"Ngươi thì biết cái gì? Hắn chỉ là nhất thời mê muội, lầm đường lạc lối, một ngày nào đó hắn sẽ hồi tâm chuyển ý thôi."

Bùi Tinh Húc không hiểu, tại sao y lại tức giận như vậy, còn ra sức bảo vệ người đã làm tổn thương y kia.

"Quân Kỳ Ngọc xem Hồ Nô Nhi như của hiếm, khoe khoang khắp nơi, bảo bối chân chính lại không muốn, đúng là nực cười! Ngươi biết cảm giác lúc đó của ta ra sao không? Ghen tị, đúng, ta không ghen tị quyền lực và xuất thân của hắn, ta chỉ ghen tị hắn lại có thể có ngươi ở bên cạnh…Hắn có tài đức gì, khiến ngươi khăng khăng một mực như vậy?"

"Hắn…"

Tống Lễ Khanh không nói được, y sớm đã yêu sâu đậm, không thể tự thoát ra.

"Duyên phận giữa ta và hắn, không nông cạn như ngươi nghĩ đâu."

"Duyên phận cũng có ngày kết thúc." Bùi Tinh Húc cố chấp nói, "Duyên phận của chúng ta lại vừa mới chỉ bắt đầu."

Tống Lễ Khanh cảm thấy hết nói nổi hắn: "Chúng ta có duyên phận gì? !"

Bùi Tinh Húc giơ cổ tay lên, cười rạng rỡ.

"Ít nhất, bây giờ chúng ta coi như là… bệnh hữu?"

"…"

Tống Lễ Khanh cứng họng.

"Vậy nếu ta bị mặt rỗ, cũng phải tìm người mặt rỗ trong khắp thiên hạ? Rồi theo hắn sao? Ngươi đừng bám theo ta nữa."

Tống Lễ Khanh lên xe ngựa, hạ rèm xuống, che kín lại.

"Đi mau! Trở về phủ Kỳ Lân." Tống Lễ Khanh giục người phu xe.

"Ta nghiêm túc…"

Bùi Tinh Húc bất lực nhìn y rời đi lần nữa.

Lúc đầu hắn còn tưởng Tống Lễ Khanh giống những tiểu quan lấy sắc hầu người kia, từ đáy lòng coi thường y. Nhưng sau khi gặp y vài lần, hắn mới phát hiện trong lòng có ngân hà, bên trong thanh tú không thể tả được.

Tiếc là lần nào Tống Lễ Khanh cũng sợ hãi, tránh hắn không kịp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!