Chương 20: Sau này ngươi theo ta đi

Quân Kỳ Ngọc được nịnh hót, không khỏi có hơi đắc ý.

Hồ Nô Nhi từng là vương tử Y Ly quốc, bây giờ lại là nô lệ của hắn, khiến hắn có cảm giác kiêu ngạo lâng lâng, lấy đó khoe khoang sức mạnh và địa vị của mình với Bùi Tinh Húc.

"Bùi huynh không biết, nô lệ của ta không chỉ dáng dấp xinh đẹp, múa điệu múa của Tây Vực các ngươi cũng là nhất tuyệt." Quân Kỳ Ngọc khoe khoang nói, "Hồ Nô Nhi, ngươi lên biểu diễn cho bọn họ xem đi."

Sắc mặt Hồ Nô Nhi thay đổi, không tình nguyện lắm.

"Gia…Hồ Nô Nhi là người của gia, sao có thể múa cho người khác xem chứ?"

Quân Kỳ Ngọc nào cho phép hắn chống cự, ra lệnh: "Ta bảo ngươi múa thì múa!"

Tống Lễ Khanh hơi kinh ngạc một chút, lần này tất cả các quốc gia đều đến chúc mừng, hành động này của Quân Kỳ Ngọc có phần hơi quá.

Y lén nhìn thần sắc của Huyền Đế, mặc dù trước mọi người Huyền Đế không biểu hiện gì, nhưng Quân Kỳ Ngọc nói năng, cử chỉ tùy tiện như vậy, tất nhiên sẽ chọc giận ông.

Cuối cùng, cả hai bọn họ đều không tránh khỏi bị khiển trách.

Tống Lễ Khanh kéo tay áo của Quân Kỳ Ngọc, nhỏ giọng nói: "Kỳ Ngọc, không thích hợp, ngươi là bộ mặt của cả Cảnh…."

Quân Kỳ Ngọc hất tay y ra, uống rượu cười nói.

"Ngươi không để Hồ Nô Nhi đi, lẽ nào ngươi đi?"

Tống Lễ Khanh ngượng ngập rút tay về, có hơi lúng túng.

Quân Kỳ Ngọc không kiêng dè chút nào, căn bản không để ý đến tình cảm của y.

Mặc dù Hồ Nô Nhi không tình nguyện, nhưng lên sân khấu vẫn biểu diễn hoàn hảo, tư thế nhảy mềm mại và quyến rũ, tự có phong tình của riêng mình, nhận được rất nhiều tràng pháo tay.

Bùi Tinh Húc ngồi đối diện cười tủm tỉm nhìn.

Tống Lễ Khanh hít thở sâu, sợ rằng trong lòng những người này khen ngợi thì ít mà cười nhạo thì nhiều, nhưng Quân Kỳ Ngọc lại không nghĩ vậy, ngây ngốc bị người ta thổi phồng.

"Hồ Nô Nhi, ngươi cho gia mặt mũi, trở về gia có thể thưởng cho ngươi một nguyện vọng…"

"Tạ gia ban thưởng."

Hồ Nô Nhi nhẹ nhàng dựa lên người Quân Kỳ Ngọc.

Vũ nhạc kết thúc, Huyền Đế híp mắt, ánh mắt như vực sâu, mở lời không nhắc tới chuyện này nữa.

"Lâu Lan vương tử."

Bùi Tinh Húc cung kính đứng lên, chắp tay lắng nghe.

Huyền Đế nói: "Ngươi và Quân Kỳ Ngọc xấp xỉ tuổi nhau, sở thích hẳn cũng hợp nhau, sau này có thể qua lại nhiều hơn."

"Vâng, thần và thái tử điện hạ mới gặp mà như đã quen, vẫn luôn ngưỡng mộ văn thao võ lược của điện hạ. Thần tuy là vương tử, nhưng Lâu Lan so với Đại Cảnh, chỉ là một nơi nhỏ bé, có thể kết giao với thái tử điện hạ, là may mắn của thần."

Bùi Tinh Húc khiêm nhường khéo léo, Huyền Đế rất tán thưởng, cho hắn ngồi về chỗ.

Quân Kỳ Ngọc khinh thường dáng vẻ nịnh nọt này của hắn.

"Bùi huynh, thiên hạ là do mình tự đoạt lấy, lôi kéo làm quen ai cũng vô dụng, nếu ta là ngươi, nhất định sẽ dốc sức chiến đấu, các nước Tây Vực bất quá chỉ là vật trong túi."

Nụ cười của Bùi Tinh Húc không giảm.

Ngược lại sứ thần các nước, triều thần Đại Cảnh cùng nhau trở nên căng thẳng, ngay cả Huyền Đế cũng gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, rõ ràng là không hài lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!