Chương 2: Tứ hôn

"Hôn ước? Thần cùng……Điện hạ có hôn ước từ khi nào vậy?"

"Ngươi bớt làm bộ làm tịch đi!"

Quân Kỳ Ngọc cố gắng tìm ra sở hở từ khuôn mặt mờ mịt của y.

Tống Lễ Khanh lắc đầu nói: "Tới bây giờ thần cũng không biết, hôn ước mà Điện hạ nói là chuyện khi nào."

Quân Kỳ Ngọc mất kiên nhẫn, nếu không phải ở ngay trước điện Thái Hòa, có lẽ hắn đã nổi điên tại chỗ rồi.

"Phụ hoàng gọi ta về kinh, trong thánh chỉ còn ám chỉ nhiều lần tới hôn sự giữa ta và ngươi, không phải ngươi ở kinh thành xúi giục sao? Có gan xúi giục hoàng đế, nhưng lại không có gan nhận, còn giả vờ vô tội, cái gì cũng không biết?!"

Tống Lễ Khanh có trăm miệng cũng không biện bạch được, ngoại trừ nhìn thấy hoàng đế trong kỳ thi đình* ra, thì y chưa từng có may mắn nói nửa câu với hoàng đế.

(*) Thi đình: Kỳ thi cuối cùng ở cung điện do nhà vua chủ trì

Quân Kỳ Ngọc thấy y không trả lời, đoán là do mình nói trúng.

"Hết lời để nói rồi? Ta không biết ngươi dựa vào đâu mà dám, dựa vào tình cảm bạn học mười năm trước? Liền cho là ta sẽ xem trọng ngươi sao? Nằm mơ đi!"

Tống Lễ Khanh há miệng, một nỗi chua xót khó tả dâng lên.

Hóa ra ký ức mà y coi như trân bảo, ở trong mắt Quân Kỳ Ngọc lại không đáng giá một đồng.

"Không, thần thật sự không xin tứ hôn với hoàng thượng, thần có tài đức gì mà có tư cách này…."

"Ngươi biết vậy là tốt." Quân Kỳ Ngọc lạnh giọng cắt ngang lời y, "Nếu không phải ngươi làm, vậy được, đợi lát nữa diện kiến thánh thượng, nếu phụ hoàng ta nhắc đến chuyện này, nếu như ngươi còn muốn giữ lại chút tình cảm thanh mai trúc mã, thì tốt nhất từ chối cho ta, nếu không thì không chỉ mất chút mặt mũi như trên phố ngày hôm nay đâu!"

Nói xong, không đợi Tống Lễ Khanh trả lời, Quân Kỳ Ngọc đã phất tay áo bỏ đi.

"Thái tử điện hạ!" Tống Lễ Khanh nhìn bóng lưng hắn, mở miệng nói: "Cưới thần… khiến người chán ghét vậy sao? Chán ghét đến mức… Vừa trở về kinh thành, chưa kịp nói gì đã khởi binh vấn tội?"

"Đúng." Quân Kỳ Ngọc cũng không quay đầu lại, "Gia khinh thường nhất chính là người không từ thủ đoạn, ngay cả hôn nhân đại sự cũng coi như một món giao dịch. Ngươi đừng để ta thất vọng."

Bóng của Tống Lễ Khanh trong đại điện rộng lớn lộ ra ảm đạm và cô đơn, y thầm thở dài.

Ở trong ấn tượng của ngươi, ta là loại người như vậy sao?

Từ trước đến nay ta chưa từng hy vọng xa vời đến chuyện như là được gả cho ngươi. 

…….

Quân Tây Bắc khải hoàn hồi kinh là đại sự hàng đầu, phải mất hai giờ để thái tử và Đại tướng quân báo cáo quân vụ, tân khoa tiến sĩ bị gạt qua một bên.

Thái tử rèn luyện thành tài, hoàng đế dĩ nhiên vui mừng ra mặt, cả triều vui vẻ, đến khi nói đến chuyện ban thưởng cho Đại tướng quân, bầu không khí lại đột nhiên trùng xuống.

Huyền Đế ngồi ngay ngắn ở trên vị trí cửu ngũ chí tôn, mặt rồng uy nghiêm, thanh âm trầm thấp, quân uy hiển hách của vị hoàng đế khai quốc, khiến người khác không dám nhìn thẳng.

"Tống ái khanh, những năm này ở Tây Vực lao khổ công cao, trẫm vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, không cần lắm lời nữa. Trẫm phong ngươi là…" Huyền Đế tựa hồ suy nghĩ một lát mới nói: "Phụng ân nhất đẳng Quốc công, cha truyền con nối."

Toàn bộ văn võ bá quan trong triều xôn xao!

Vị quốc công đầu tiên từ khi nước Cảnh khai quốc đến giờ! Hơn nữa còn là cha truyền con nối! Chỉ cần nước Cảnh còn, gia thế Tống gia sẽ không sa sút, thực sự là không nghĩ ra vinh dự nào cao hơn nữa, các triều thần ghen tị đến mức răng đau nhức.

Tống Thanh lập tức quỳ xuống dập đầu tạ ơn.

Huyền Đế phất tay nói: "Ngươi đi theo trẫm nhiều năm, cùng vào sinh ra tử trên chiến trường, tuy không phải huyết thống, nhưng lại vượt cả huynh đệ. Ai…Nói đến năm đó lại thổn thức. Ngươi thay trẫm trấn giữ một phương, mười năm khó lắm mới có thể đoàn tụ với người nhà một lần, lần này ngươi hãy nghỉ ngơi cho tốt, tháo gánh nặng Đại tướng quân, hưởng thụ tình cha con đi."

Trong triều yên tĩnh, bình thường câu nói sau của hoàng đế mới là trọng điểm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!