Ba ngày sau, Huyền Đế bất ngờ cử thái giám đến phủ Kỳ Lân truyền chỉ, triệu kiến Tống Lễ Khanh.
Tống Lễ Khanh cúi đầu nhận chỉ, trong lòng cảm thấy khó hiểu.
"Công công có biết, tại sao hoàng thượng lại đột nhiên muốn gặp ta không?"
Công công ngập ngừng, cuối cùng chỉ nói: "Nô tài chỉ biết, hoàng thượng giáo huấn thái tử cả một buổi sáng, mắng đến hộc máu, khi vào cung ngài cẩn thận một chút…"
"Đa tạ công công."
Tống Lễ Khanh liếc nhìn Tiểu Địch, Tiểu Địch hiểu ý nhét cho thái giám một thỏi bạc.
Thái giám sợ hãi nói: "Cái này... Nô tài phụng mệnh truyền chỉ, sao dám nhận bạc của hoàng thái tử phi chứ?"
"Công công bôn ba vất vả, thời tiết hanh khô*, đi mua chén trà nhuận họng."
(*) Thời tiết hanh khô: Nguyên văn cả câu là "Thiên can vật táo, tiểu tâm hỏa chúc" (,). Cái này trong phim TQ hay có mấy ông gõ mão ban đêm ấy "Thời tiết hanh khô, cẩn thận củi lửa".
"Dạ!"
Tống Lễ Khanh ngữ khí thành khẩn, cũng không ra vẻ hoàng thái tử phi, thái giám cung kính cười cười nhận lấy.
Tống Lễ Khanh mặc triều phục màu xanh lục, đội quan miện, rồi cùng thái giám vào cung.
Thái giám nhìn quan phục của y, không khỏi tán dương: "Thái tử phi tư thái ưu nhã, thấy ngài ta mới biết cái gì gọi là công tử như ngọc."
"Công công quá khen rồi."
Tống Lễ Khanh mỉm cười, ngồi ngay ngắn trong xe ngựa, mãi cho đến Di Hoa điện.
Đúng như dự đoán, trong điện là hai cha con Huyền Đế và Quân Kỳ Ngọc, Huyền Đế ngồi trên long ỷ vẻ mặt trầm tư.
Quân Kỳ Ngọc thấy Tống Lễ Khanh, liền quay người nhàn nhạt nhìn y, như thể đang cảnh cáo.
"Thần tham kiến hoàng thượng."
Lúc Tống Lễ Khanh dập đầu, lưng vẫn thẳng tắp, dáng vẻ đoan trang.
"Ừ." Huyền Đế trầm giọng nói, "Tống Lễ Khanh, ngươi đã biết tội chưa?"
Mặc dù giọng không tính là nghiêm nghị, nhưng Huyền Đế không giận tự uy, lòng Tống Lễ Khanh khẽ chìm xuống, quỳ rạp dưới đất không dậy nổi.
"Thần… Thần sau ngày tân hôn, thân thể nhiễm bệnh, không dám mang bệnh vào trong cung, mới chậm trễ không vào cung thỉnh an hoàng thượng hoàng hậu, thần nguyện ý nhận tội chịu phạt."
"Ta không phải nói ngươi thất lễ." Huyền Đế trầm ngâm nói: "Thái tử ba ngày liên tiếp không vào triều, ngươi có biết chuyện này không?"
Tống Lễ Khanh ngẩng đầu lên, từ khóe mắt nhìn thấy khuôn mặt đầy bướng bỉnh bất tuân của Quân Kỳ Ngọc.
Mỗi ngày trước canh năm, y rõ ràng đã giúp Quân Kỳ Ngọc tắm rửa thay quần áo, tiễn hắn lên xe ngựa.
Quân Kỳ Ngọc không vào triều? Hắn có thể đi đâu?
"Thần…. Không biết."
Huyền Đế hừ một tiếng nói: "Vậy hắn ngày nào cũng đi mấy chỗ trăng hoa như Thanh Liên quán, Kim Lăng Các, dẫn theo sủng nô của hắn rêu rao khắp nơi, thâu hoan tìm vui, ngươi cũng không biết?"
"Thần…"
Tống Lễ Khanh căn bản không biết những chuyện này, mỗi ngày ra cửa Quân Kỳ Ngọc không cho phép y đi theo, phủ Kỳ Lân cũng đều là người của Quân Kỳ Ngọc, sao có thể báo cáo chuyện này cho một thái tử phi ăn không ngồi rồi như y?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!