Nửa đêm yên tĩnh, Tống Lễ Khanh giật mình tỉnh giấc.
Y mở to mắt nhìn chằm chằm vào bóng tối, hai mắt vô hồn, cơ thể như muốn rã rời, nguyên nhân không chỉ vì hành phòng thô bạo của Quân Kỳ Ngọc, mà còn do sự suy nhược của bệnh huyết kiệt.
Y rơi vào một loại bi thương biết mình sẽ chết, nhưng lại không biết kỳ hạn, có thể là năm sau, cũng có thể là ngày mai.
Cái gì y cũng không làm được, chỉ có thể nhìn cơ thể mình bị bệnh tật rút cạn sức lực, rút cạn sinh mệnh, cảm thấy máu trong người càng ngày càng lạnh…
Y quay đầu lại nhìn thấy Quân Kỳ Ngọc đang ngủ say, trong lòng mới dâng lên một tia ấm áp.
Tống Lễ Khanh không kìm được giơ tay lên, ôm má Quân Kỳ Ngọc, cảm nhận nhiệt độ và thời khắc dịu dàng này của hắn.
Quân Kỳ Ngọc thật biết chọn, chọn anh tuấn uy vũ của Huyền Đế, lại kế thừa vẻ đẹp của hoàng hậu, trung hòa vào nhau, hoàn mỹ không tỳ vết.
Tống Lễ Khanh dùng đầu ngón tay chạm vào lông mày của hắn, vừa dày vừa đẹp, lông mi dài mảnh làm khuôn mặt góc cạnh của hắn trở nên nhu hòa hơn.
Tống Lễ Khanh càng nhìn càng cảm thấy buồn, bởi vì nhanh thôi, y sẽ mất đi người mình yêu nhất.
Tống Lễ Khanh nhắm mắt lại, sau đó ôm eo Quân Kỳ Ngọc, khoác cánh tay của Quân Kỳ Ngọc lên người mình, trông như thể hắn đang ôm mình.
Tống Lễ Khanh nép mình vào trong lòng Quân Kỳ Ngọc.
Coi như là nhận được một cái ôm ấm áp.
"Kỳ Ngọc…Ta thật sự rất yêu ngươi."
Tống Lễ Khanh cong lưng, cuộn người lại.
"Ngươi ngàn vạn lần đừng quên ta, có được không?"
"Ừ." Quân Kỳ Ngọc đáp một tiếng.
Tống Lễ Khanh ngạc nhiên mừng rỡ ngẩng đầu lên, thì phát hiện Quân Kỳ Ngọc chỉ là đang nói mớ.
"Ta coi như ngươi đồng ý với ta."
Nước mắt từ khóe mắt rơi xuống, y nhẹ nhàng lấy tay lau đi, không dám làm ướt vạt áo của Quân Kỳ Ngọc.
Canh năm, Tống Lễ Khanh đúng giờ thức dậy, y cẩn thận rời khỏi lòng Quân Kỳ Ngọc, xuống giường, đi rửa sạch vết bẩn trên người mình.
Y cúi đầu nhìn, thấy g*** h** ch*n mình có một vệt máu, giờ đã khô lại, nên phải mất một lúc mới lau sạch được.
Vừa mặc quần áo xong, Tiểu Địch đã nhẹ nhàng gõ cửa.
"Vào đi."
"Công tử." Tiểu Địch khàn giọng thỉnh an, "Điện hạ tỉnh chưa ạ? Đây là triều phục mới… A, công tử người…"
Tiểu Địch khẽ hô, nhìn Tống Lễ Khanh với vẻ mặt đầy lo lắng.
"Làm sao vậy?" Tống Lễ Khanh sờ sờ mặt mình.
"Sắc mặt nhìn rất kém!" Tiểu Địch nói, "Người ngủ không ngon hả? Công tử xem, người mới vào phủ có mấy ngày, người giống như gầy đi một vòng, sau này việc hầu hạ thái tử thay quần áo dùng bữa hay là giao cho nô tỳ đi, người đừng vất vả nữa."
"Ta không sao, đưa cho ta."
Tống Lễ Khanh mỉm cười, cầm lấy y quan của Quân Kỳ Ngọc, đây là bộ triều phục màu đỏ mới được may, phía trên chỉ thêu rồng vàng, quan miện cũng vậy, hoa văn đơn giản.
"Tiểu Địch, lần sau bảo Chế Y Cục thêu hoa văn lộng lẫy một chút, đừng giản dị quá, Kỳ Ngọc thích màu sắc rực rỡ, càng khoa trương càng tốt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!