Trên tấm bình phong xuất hiện một mảng máu, nhuộm đỏ tươi, nhìn thấy mà giật mình.
Lúc Quân Kỳ Ngọc quay đầu lại, thoáng sửng sốt.
"Ngươi….. Làm sao vậy?"
Giọng điệu hung ác của hắn dịu đi một chút, chủ yếu là bị kinh động, nhìn Tống Lễ Khanh cũng không phải là người không chịu nổi một kích như vậy, sao đột nhiên lại nôn ra máu chứ?
"Ngươi bị bệnh?" Quân Kỳ Ngọc vẫn có chút không tin.
Tống Lễ Khanh hít thở hai cái, đôi môi khô khốc của y dính rất nhiều máu, khóe miệng cũng dính máu.
Sau khi nôn một ngụm máu, lồng ngực khó chịu của y trở nên thông suốt hơn nhiều.
"Không…" Tống Lễ Khanh lắc đầu, "Không có việc gì."
Tống Lễ Khanh lau khóe miệng, đứng thẳng người đi tới chậu rửa mặt, tạt nước lạnh lên mặt mình, rửa sạch vết máu.
Quân Kỳ Ngọc đứng phía sau nhìn y chằm chằm, không nói lời nào.
Tống Lễ Khanh nghĩ rằng hắn đang trách mình vì đã nôn máu lên tấm bình phong.
"Xin lỗi, làm bẩn bình phong của ngươi, ta sẽ cố gắng tẩy sạch, nếu không được, ta đền cho ngươi một tấm khác, do Thiên Công Phường làm…."
"Được rồi, chỉ là một tấm bình phong mà thôi." Quân Kỳ Ngọc chậc một tiếng.
Trong lòng hắn cảm thấy hơi khó chịu, Tống Lễ Khanh có phần phân biệt ta ngươi quá rạch ròi, nói rõ trong lòng y đã xác định không công nhận phủ Kỳ Lân là nhà của mình.
Thật kỳ lạ, rõ ràng mình muốn ép y rời đi, nhưng khi không được công nhận, mình lại cảm thấy không vui.
"Ngươi có muốn gọi đại phu tới xem không?"
Không hiểu sao lại thế này, biết mình bị bệnh nan y cũng được, Quân Kỳ Ngọc sỉ nhục y cũng được, Tống Lễ Khanh cũng không rơi nước mắt, ngược lại khi nghe thấy lời hơi quan tâm của Quân Kỳ Ngọc, hốc mắt y liền chua xót, không nhịn được nữa, nước mắt lăn xuống.
"Kỳ Ngọc…ngươi đang lo lắng cho ta sao?"
Tống Lễ Khanh xoay người lại, lau nước mắt, nở nụ cười.
Quân Kỳ Ngọc nhìn đôi mắt đỏ rực của y, mấy ngày nay hình như Tống Lễ Khanh gầy đi nhiều, có một loại cảm giác rất yếu ớt.
Nếu như không phải biết y trong ngoài không đồng nhất, Quân Kỳ Ngọc thiếu chút nữa đã mềm lòng.
Hắn lạnh lùng nói: "Ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi, lần sau đừng nôn máu khắp phòng."
"Ừm, sẽ không đâu. Tề Mạc kê thuốc cho ta rồi, uống xong sẽ không như vậy nữa."
Nhắc đến Tề Mạc, Quân Kỳ Ngọc lại không khỏi tức giận.
"Ngươi dừng qua lại với hắn, còn tốt hơn cả uống thuốc!"
"Nhưng…."
Tống Lễ Khanh vừa định giải thích, Quân Kỳ Ngọc đã lấn người lên, hắn cao hơn Tống Lễ Khanh rất nhiều, tính tình lại kiêu ngạo, Tống Lễ Khanh bị áp bức, ngậm miệng lại.
"Không có nhưng nhị gì hết, bên cạnh ta tuyệt đối không dung người không biết chừng mực, ngươi tốt nhất đừng để cho ta biết ngươi còn cấu kết làm bậy ở bên ngoài."
Nói xong, Quân Kỳ Ngọc vòng một tay qua lưng Tống Lễ Khanh, tay còn lại giữ eo y, x** n*n vài cái, eo của Tống Lễ Khanh vốn dĩ phẳng lì không chút mỡ thừa, hôm nay hình như còn nhỏ hơn.
"Ta sẽ không." Tống Lễ Khanh thấp giọng nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!