Tống Lễ Khanh nghĩ đi nghĩ lại, y không nên giấu Quân Kỳ Ngọc, quyết định nếu có thời cơ thích hợp, sẽ nói cho Quân Kỳ Ngọc biết căn bệnh huyết kiệt của mình.
"Nếu quả thật không còn nhiều thời gian, vậy thì càng nên quý trọng thời gian hiếm hoi còn lại…"
Y nghĩ như vậy.
Y không muốn dành phần đời còn lại của mình sống trong sự thương hại của người khác.
Vì vậy lúc trở lại phủ Kỳ Lân, vẻ phiền muộn trên mặt y biến mất sạch, vẻ mặt ôn hòa như trước đẩy cửa phòng ra.
Tống Lễ Khanh cho là trong phòng không có ai, nên khi thấy Quân Kỳ Ngọc đang ngồi trên ghế thì có hơi kinh ngạc.
"Kỳ Ngọc…. sao ngươi lại ở đây?"
"Ta không nên ở đây sao?"
Quân Kỳ Ngọc lạnh lùng trả lời một câu.
"Ta còn tưởng ngươi chưa bãi triều." Tống Lễ Khanh lộ ra nét mặt tươi cười, nói: "Bình thường ngươi gần đến bữa tối mới trở về, hôm nay hoàng thượng không có nhiều tấu chương sao? Không cần ngươi phụ giúp phê duyệt nữa?"
Quân Kỳ Ngọc không trả lời y, thay vào đó còn có chút thẹn quá hóa giận.
"Ngươi lấy tư cách gì tra hỏi ta?"
"Ta... Không phải đang tra hỏi." Tống Lễ Khanh thôi, "Bỏ đi, chính sự phiền phức, ngươi không muốn nói cũng hợp lý…"
Quân Kỳ Ngọc cắt ngang lời y nói: "Đổi lại ta muốn hỏi ngươi đi đâu, từ hoàng cung trở về phủ Kỳ Lân, cần mất đến nửa ngày sao?"
"Ta?"
Tống Lễ Khanh định nói chuyện y đi thái y viện, nhưng khi bắt gặp ánh mắt lạnh tanh của Quân Kỳ Ngọc, y lập tức chết lặng.
Có vẻ như… không cần thiết thì phải.
Khát khao muốn bày tỏ bị sự thờ ơ chặn lại.
"Ta không đi đâu hết." Tống Lễ Khanh chỉ cười nói, "Mùa này phong cảnh kinh thành rất đẹp, ta ở lại ngắm, quên cả thời gian, cho nên trở về muộn."
"Ồ? Thật sao?" Quân Kỳ Ngọc mặt không đổi sắc hỏi: "Vậy thứ trong tay ngươi lấy ở đâu ra vậy?"
"Cái này? Ta đang định cho ngươi xem, mua ở Liên Hương Lâu đó."
Tống Lễ Khanh chủ động đi tới, nở nụ cười rạng rỡ mở hộp thức ăn, bưng ra một đĩa bánh hoa quế thơm phức.
"Là bánh hoa quế, Kỳ Ngọc, trước đây ngươi rất thích ăn, có muốn ăn thử một miếng không?"
Tống Lễ Khanh đưa một miếng bánh ngọt đến bên miệng Quân Kỳ Ngọc.
Quân Kỳ Ngọc liếc mắt nhìn y, không mở miệng, Tống Lễ Khanh lúng túng.
"Ngươi ngửi đi, vị bánh hoa quế rất thơm….."
Bốp——
Quân Kỳ Ngọc bất ngờ vung tay, hất văng chiếc bánh hoa quế, nứt ra lăn hai lần trên sàn gỗ, vụn b*n r* tứ phía.
Tay của Tống Lễ Khanh bị đánh đau, che quấn chút vải thưa trên tay, tránh cho vết thương lại chảy máu.
"Miệng ngươi còn có một câu nói thật sao?" Quân Kỳ Ngọc nắm lấy cổ tay y.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!