"Ta lập tức... Ta lập tức điều chế thuốc cho ngươi, dùng dược liệu bổ huyết tốt nhất, ngươi yên tâm, thái y viện có nhất nhiều thần dược quý trong thiên hạ, nhất định có thể trị khỏi bệnh của ngươi. Đúng rồi, còn có sư phụ, trên đời không có bệnh gì mà thầy không chữa được, ngươi đừng buồn…."
Tề Mạc đang nói gì, Tống Lễ Khanh nghe không rõ lắm, chẳng qua là an ủi y mà thôi.
Tống Lễ Khanh nâng khóe môi nói: "Được."
Tề Mạc lảo đảo đứng dậy, cứ đi được ba bước lại quay đầu lại nhìn.
"Tề thái y."
Tống Lễ Khanh gọi hắn, Tề Mạc lại chạy từ cuối vườn hoa trở lại, suýt chút nữa thì vấp ngã.
"Chuyện này là bí mật giữa ta và ngươi, mong ngươi giữ kín giúp ta, đừng nói cho người khác biết, được không?"
"Nhưng… Ngay cả Tống tướng quân cũng không nói sao?" Tề Mạc hỏi.
Tống Lễ Khanh gật đầu: "Ừ, không nói, nếu chữa khỏi, hết thảy đều bình an vô sự; nếu chữa không khỏi, nói cho bọn họ biết, trên đời lại thêm hai người lo lắng. Bọn họ nuôi nấng ta, ta lại không thể hiếu thuận với bọn họ, còn làm bọn họ lo lắng."
"Vậy thái tử điện hạ thì sao? Hắn là người bên gối của ngươi, ngay cả hắn cũng không nói sao?"
Quân Kỳ Ngọc sao?
Tống Lễ Khanh chưa nghĩ ra.
Y không tưởng tượng ra phản ứng của Quân Kỳ Ngọc khi biết được chuyện này sẽ ra sao, là thương hại y, đối xử với y dịu dàng hơn một chút? Hay là nghĩ rằng y đang giả vờ bị bệnh? Hoặc là vui vẻ chờ y chết, hắn lập tức có thể lấy lại tự do?
"Để ta suy nghĩ đã." Tống Lễ Khanh chỉ có thể nói như vậy.
"Được."
Tề Mạc gật đầu đồng ý, dần biến mất ở trong tầm mắt.
Xung quanh yên tĩnh, bầu trời oi bức, Tống Lễ Khanh vừa cập quan*, y tự biết mình thiên tư có hạn, không thần cơ diệu toán, không đoán được sinh tử, cũng không hiểu ái tình.
Chỉ có một mảnh mờ mịt.
(*) Cập quan: đã đến tuổi 20 tuổi, đã trưởng thành, đủ tuổi để làm một việc gì.
Tề Mạc nhanh chóng quay lại, một tay hắn cầm tờ giấy, một tay khác cầm hộp đồ ăn.
"Đây là đơn thuốc ta kê tạm thời, sau này có chuyển biển tốt sẽ bốc thêm cho ngươi. Ta phối xong rồi, hôm nay liền đưa cho ngươi, ngươi nhất định phải dựa theo đơn thuốc, sắc uống mỗi ngày. Còn… Còn có nhiều lắm, tạm thời ta chưa nhớ ra, nhớ ra rồi sẽ nói cho ngươi."
Tề Mạc cũng hoảng loạn không kém gì mình.
"Cảm ơn."
Tống Lễ Khanh thành tâm, trên đời này ngoài hai cha ra, vẫn còn có một người lo lắng cho y, đó là may mắn.
"Lễ Khanh, ngươi không cần khách khí với ta, ngươi cứ lạnh lùng, tỏ ra xa cách như vậy, ta cảm thấy không thoải mái." Tề Mạc cúi đầu, nghĩ tới gì đó, "À, đúng rồi, đây là bánh hoa quế ta mua hồi sáng, ngươi thích ăn nhất."
Y thích ăn đồ ngọt, nhưng thật ra không phải thích ăn bánh hoa quế nhất.
Là bởi vì hồi bé Quân Kỳ Ngọc dẫn y trốn học, bị lạc trên đường, Quân Kỳ Ngọc nạt y khóc, sau đó áy náy mời y ăn bánh hoa quế để chuộc tội. Không biết sao, tiểu ma đầu này lại l**m vụn bánh dính trên miệng y, nói dính trên miệng mình là ngọt nhất, còn kêu gào đòi y để dính trên miệng tiếp, muốn nếm lại.
Lúc đó Tống Lễ Khanh không chịu, tiểu ma đầu tức giận thở hổn hển, còn trực tiếp giành đồ ăn trong miệng y…..
Kể từ đó, Tống Lễ Khanh liền có cảm tình với bánh hoa quế.
"Ngươi còn nhớ. Là của Liên Hương Lâu hả? Chỗ bọn họ là ngon nhất."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!