Chương 14: Bệnh nan y

Tống Lễ Khanh lẳng lặng ngồi dựa bên lan can, nhìn chăm chú mu bàn tay mình.

Trong lòng lo lắng bất an, bởi vì y từ ngoài cung trở về phủ Kỳ Lân, ít nhất đã được một canh giờ, vết xước nhỏ vẫn chưa cầm máu và đông lại.

Nhìn vết thương vẫn đang rỉ máu, Tống Lễ Khanh nhớ tới sau chuyện phòng the thô bạo với Quân Kỳ Ngọc, y cũng chảy rất nhiều máu, lúc đó y không nghĩ nhiều, cho là Quân Kỳ Ngọc dùng sức quá mạnh….

Cơ thể mình tuy không cường tráng, nhưng coi như khỏe mạnh, từ bao giờ thì vừa đụng đã trầy da chảy máu, còn chảy không ngừng nữa?

Lẽ nào đúng như Lâu Lan vương tử nói, là một chứng bệnh?

Tống Lễ Khanh thấy sắc trời vẫn còn sớm, Quân Kỳ Ngọc còn chưa tan triều, khởi hành đi thái y viện trước.

Sau khi vào hoàng cung, y đi đâu cũng không ai ngăn cản, nhiều nhất là có thị vệ không nhận ra y hỏi một câu rồi lại cho đi, đây có lẽ là chỗ tốt duy nhất mà thân phận hoàng thái tử phi này mang lại cho y.

Tống Lễ Khanh không quen thái y viện lắm, ló đầu tìm kiếm hồi lâu, mới tìm thấy người quen của mình chỗ bàn gần cửa sổ.

"Tề thái y….. Tề thái y!"

Tống Lễ Khanh không muốn làm phiền thái y khác đang điều chế thuốc, thấp giọng gọi hai tiếng.

Tề Mạc mờ mịt ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tống Lễ Khanh ngoài cửa sổ, đôi mắt đờ đẫn của hắn lập tức sáng bừng lên.

"Tiểu mít ướt!"

Hắn thốt lên một tiếng, lập tức đứng dậy chạy ra ngoài, vui vẻ ôm lấy Tống Lễ Khanh lắc qua lắc lại.

"Ngươi làm sao rảnh rỗi đến thái y viện tìm ta? Ta còn đang tính, khi nào đi phủ Kỳ Lân tìm ngươi, nhưng mà sợ ngươi không gặp ta."

Thân thể Tống Lễ Khanh ốm yếu, bị lắc mấy cái liền chóng hết cả mặt.

Tề Mạc thấy sắc mặt y tái nhợt, hai mắt thâm đen, ngừng kích động.

"Ngươi làm sao vậy? Bị bệnh sao? Ta bắt mạch giúp ngươi."

Nói xong Tề Mạc định nắm lấy tay Tống Lễ Khanh, Tống Lễ Khanh vô thức né tránh, Tề Mạc sững sờ giây lát, mới ngượng ngùng thu tay lại.

"Xin lỗi, chạm phải ngươi, ta quên mất bây giờ ngươi, ừm, là người của thái tử."

"Không sao." Tống Lễ Khanh nhìn chung quanh nói: "Ta tới tìm ngươi xem bệnh, nhưng mà… Có chỗ nào yên tĩnh hơn chút không?"

"Được, ngươi đi theo ta."

Tề Mạc dẫn y đi qua hai dãy hành lang, đến hoa viên trong thái y viện, nơi này vắng vẻ yên tĩnh, cây cối trên hòn non bộ xanh tươi rậm rạp, ngoại trừ một cung nữ đang quét tước thì không còn ai khác.

Tống Lễ Khanh và Tề Mạc ngồi mặt đối mặt nhau.

"Hoàng …. Hoàng thái tử phi." Tề Mạc gãi gãi đầu, "Ta không quen gọi ngươi như vậy."

"Gọi tên ta là được."

"Tiểu mít ướt ấy hả?"

Tề Mạc vụng về pha trò, Tống Lễ Khanh lại cảm thấy rất thoải mái, bật cười.

Tống Lễ Khanh đùa nói: "Bây giờ ngươi phong lưu phóng khoáng, là thái y trẻ tuổi nhất trong thái y viện, tiền đồ vô lượng, ta cũng không thể gọi ngươi là đại ngốc được nữa rồi."

"Không sao, gia gia ta, sư phụ ta đều mắng ta ngốc, nếu không ta đã không không đọc được sách, phải học y. Nhờ quan hệ của gia gia, ta mới xin được làm học trò của Biển thần y, sư phụ còn bảo ta nếu có nhỡ chữa chết người thì nhất định không được nói là học trò của ông, haha!"

Tề Mạc bật cười, đôi mắt tròn xoe hơi híp lại, hàng lông mày ngắn cụp xuống, càng lộ ra vẻ thật thà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!