Chương 12: Ta mãi mãi sẽ không chủ động rời khỏi ngươi.

"Điện hạ."

Tiểu Định vừa định cúi người thi lễ, Quân Kỳ Ngọc đã vung tay lên.

"Ra ngoài."

Tiểu Địch do dự một lát, không dám chống lại lệnh của chủ tử, có điều lúc cài cửa, không yên tâm nhìn Tống Lễ Khanh một cái.

Trong phòng chỉ còn lại Tống Lễ Khanh và Quân Kỳ Ngọc đưa mắt nhìn nhau.

Tống Lễ Khanh không biết hắn đang nghĩ gì, chỉ thấy mắt hắn tối sầm, bất động nhìn y chằm chằm, tựa hồ đang cân nhắc xem nên xử lý y như thế nào.

Tống Lễ Khanh buồn bã một hồi, bọn họ vốn là hai đứa trẻ có thể chia sẻ với nhau mọi chuyện, nhưng sau này vì thành kiến, hai mắt nhìn nhau, y lại không thể tìm ra gì để nói.

"Kỳ Ngọc." Tống Lễ Khanh cố gắng tìm đề tài để nói: "Ngươi ở Tây Vực... "

"Ước gì ta chưa từng quen biết ngươi."

Quân Kỳ Ngọc đột nhiên mở miệng, ánh mắt lạnh lùng.

Tống Lễ Khanh sửng sốt, bởi vì những lời này lại có thể thốt ra từ miệng Quân Kỳ Ngọc.

"Cái….. Cái gì?"

"Ta nói, nếu như khi còn bé ta không quen biết ngươi, về sau sẽ không chuyện như vậy! Càng không phải giống như bây giờ ngày ngày đối mặt với ngươi! Nếu như có thể quay ngược thời gian, lúc đó ta nhất định sẽ không đi thư viện, chạm mặt ngươi!"

Quân Kỳ Ngọc nói xong, đã ép Tống Lễ Khanh đến trước bàn.

Eo của Tống Lễ Khanh bị ép vào mép bàn, ngửa cả người ra sau, chỉ có thể nắm lấy cánh tay của Quân Kỳ Ngọc.

"Nếu không phải vì ngươi, ta đã không bị phụ hoàng dạy dỗ mỗi ngày! Ngươi chính là đầu sỏ."

Tống Lễ Khanh biết, Quân Kỳ Ngọc vừa trở về đã tức giận như vậy, hơn phân nửa là do lúc vào cung, lại bị hoàng thượng răn dạy.

"Kỳ Ngọc, chúng ta có thể bình tĩnh, ngồi lại nói chuyện cẩn thận một lần được không?"

"Được." Quân Kỳ Ngọc cười châm biếm, nói ngả ngớn, "Ngươi tìm cơ hội nói hòa ly với phụ hoàng đi, ta đồng ý ngồi lại nói chuyện với ngươi, thậm chí ta còn có thể đối tốt với ngươi, giống như trước đây, tốt hơn cả Hồ Nô Nhi."

Tống Lễ Khanh lập tức từ chối nói: "Hòa ly … nhưng chúng ta mới thành hôn được một ngày!"

"Cuộc sống bị người khác an bài, một ngày ta cũng không chịu được nữa!"

Tống Lễ Khanh nhìn vẻ mặt ngông cuồng tự cao tự đại kia, cuối cùng cũng đoán ra chút tâm tư của hắn.

Quân Kỳ Ngọc giống như một con sói vừa lộ tài năng, giơ nanh múa vuốt, vội vã muốn khoe khoang quyền lực, không ai có thể áp đảo được hắn.

Một kẻ nổi loạn được nuôi dưỡng bởi sự kiêu ngạo, cũng hiếu thắng hơn nhiều so với người bình thường.

Vì vậy y hỏi: "Ngươi là bởi vì không thích bị người khác an bài, lấy ta làm công cụ chống lại hoàng thượng, hay là đơn giản không thể sống với ta được nữa?"

Quân Kỳ Ngọc bị nói trúng, mày kiếm khẽ nhíu lại.

"Tống Lễ Khanh, từ nhỏ phụ hoàng đã ép ta đọc mấy cuốn sách thánh hiền bỏ đi kia, ta không thích, ta thà sẽ rách những cuốn sách thối đó! Ngươi chính là loại văn nhân hủ nát, gì mà thám hoa trạng nguyên, ta nhìn thấy là phát chán rồi."

Có thể thấy Quân Kỳ Ngọc phản đối cuộc hôn nhân này đến mức nào, đến nỗi sống chung một ngày với y cũng không chịu nổi, Tống Lễ Khanh không khỏi lạnh lòng.

Tống Lễ Khanh cụp mắt, che giấu ưu thương, khẽ thở dài một cái.

"Kỳ Ngọc, nếu ngươi thực sự ghét ta, thì ban cho ta một tờ hưu thư đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!