Chương 117: Kết thúc: Hoàng thượng tiếp tục cố gắng

"Cha, đi đường cẩn thận, đừng đập đầu vào xe ngựa, đừng té ngã, ăn cơm cẩn thận nghẹn, về sớm một chút."

Mỗi ngày Tống Lễ Khanh ra ngoài, tất không thể thiếu một hồi lải nhải của Quan Sinh, dặn dò không ngừng. Nhưng bình thường Tống Quan Sinh phải nắm tay nói tạm biệt y rất lâu, hôm nay lại chỉ đưa đến cửa.

"Con ở nhà thành thật một chút, ôn lại bài hôm qua vừa học cho ta, trở về ta sẽ kiểm tra."

"Dạ."

Xe ngựa lọc cọc rời đi, Tống Quan Sinh quay vào nhà, một lúc sau lại xoay người đi ra cửa sau, nhỏ tiếng gọi. 

"Quân lão ma…… Quân lão ma!"

Quân Kỳ Ngọc lén lút đợi ở bên ngoài.

"Thế nào thế nào? Nghe ngóng được cha ngươi hẹn ở đâu chưa?"

Tống Quan Sinh gật đầu: "Nghe ngóng được rồi, tên kia mời cha ta đi Túy Tiên Lâu."

"Được!"

Quân Kỳ Ngọc vội vàng lên xe ngựa, ra lệnh cho xa phu đuổi theo.

Tống Quan Sinh chạy theo sau hô: "Quân lão ma, ta cũng đi!"

Quân Kỳ Ngọc do dự một lúc, hỏi: "Ngươi đi theo làm gì?"

"Nếu có đánh nhau, ta giúp ngươi một tay!"

"Ha ha…Mười tên như ngươi cũng không bằng một móng tay của ta."

Quân Kỳ Ngọc cười, vẫn bế Tống Quan Sinh lên xe ngựa. Dọc đường bọn họ bám theo sau xe ngựa của Tống phủ, đi đến Túy Tiên Lâu, quả nhiên vị tân Thám hoa lang Hà Chu kia đang chờ, Tống Lễ Khanh vừa xuống xe ngựa, hắn đã bước lên đón, thái độ cung kính.

"Tên họ Hà này, đối với ta cũng chưa từng khúm núm như thế." Quân Kỳ Ngọc không vui nói.

Tống Quan Sinh thò đầu ra trước người Quân Kỳ Ngọc, liếc mắt ra khỏi cửa sổ: "Ngươi tránh ra một chút xem nào, để ta nhìn với…Ài, Quân lão ma, ngươi thua rồi."

Quân Kỳ Ngọc nghe vậy không vui nói: "Ta thua chỗ nào?"

"Hắn nhìn trắng hơn ngươi."

Quân Kỳ Ngọc không phục xì một tiếng.

"Trắng thì có ích gì? Cũng không xẻo xuống làm bánh bao được…Đi, chúng ta vào trong."

Quân Kỳ Ngọc thấy bọn họ sánh vai đi vào Túy Tiên Lâu, liền đứng ngồi không yên.

"Khách quan, xin hỏi đi mấy người ạ?" Tiểu nhị cười vui vẻ chào đón.

Quân Kỳ Ngọc hỏi: "Hai người vừa vào ngồi ở chỗ nào?"

"Nhã gian thượng hạng nhất Phẩm Đào Cư ạ."

"Vậy chọn gian bên cạnh họ đi."

Quân Kỳ Ngọc ném ra một thỏi vàng, tiểu nhị càng cười tươi hơn.

"Được ạ!"

Túy Tiên Lâu được mệnh danh là song tuyệt, phong cảnh đẹp nhất và rượu ngon nhất, ba bước một cảnh, tao nhã tráng lệ, nhưng Quân Kỳ Ngọc không có thời gian để thưởng thức, thậm chí còn chê cách âm của gian phòng này quá tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!