"Yaaa! Quân lão ma kia!"
Quân Kỳ Ngọc vừa bước một chân vào Tống phủ, đã thấy Tống Quan Sinh xách một cây giáo chạy ra.
"Ngươi lại tới nhà ta làm gì?!"
Quân Kỳ Ngọc đẩy đầu giáo chĩa vào hắn qua một bên.
"Gì mà lại tới? Ta đã bốn ngày không đến rồi." Quân Kỳ Ngọc ló đầu hỏi, "Cha ngươi đâu? Ta đưa ít đồ ăn cho y."
Quân Kỳ Ngọc mặc áo choàng vi phục màu đen, trong tay cầm một chiếc hộp gấm lớn.
"Cha ta không cần đồ ăn của ngươi! Ngươi đừng hòng bước vào nhà ta một bước! Lần trước ngươi ăn h**p cha ta, ta còn chưa tính sổ đâu!"
Quân Kỳ Ngọc "hừ" một tiếng, thằng nhóc này mới mấy ngày không thấy, mồm mép càng ngày càng lanh lợi, có đứa bé bốn tuổi nhà nào như nó không.
"Ta ăn h**p cha ngươi lúc nào?"
"Ngươi muốn đùa ta à? Ta nghe thấy ngươi, ngươi nhốt cha ta ở trong phòng, không cho ta vào giúp, ta còn nghe thấy cha ta bị đau, không ngừng cầu xin ngươi…Ưm…"
Tống Quan Sinh nói được một nửa, thần sắc Quân Kỳ Ngọc biến đổi, vội vàng bịt miệng cậu bé lại.
"Chúng ta đang chơi trò chơi ấy mà nhóc con, không tin ngươi đi hỏi cha ngươi xem ta có ăn h**p y không, ngươi đừng ồn ào giữa đường như thế, chúng ta vào trong rồi nói."
Tống Quan Sinh hiển nhiên không tin: "Chơi cái trò gì mà thảm thiết như thế?"
Quân Kỳ Ngọc nhất thời nghẹn lời.
"Ngươi còn nhỏ nên không hiểu đâu, con nít ranh hỏi nhiều thế để làm gì?"
"Quân lão ma nhìn thương của ta đây!"
Tống Quan Sinh ghét nhất là bị người khác nói là con nít ranh, lông mày dựng lên, đâm lưỡi giáo qua, mặc dù sức lực và chiêu thức có hạn, nhưng chiều cao của cậu bé vừa vặn đâm trúng giữa mông Quân Kỳ Ngọc, Quân Kỳ Ngọc vừa gạt vừa mắng thằng bé ác độc.
"Nếu ngươi còn quản chuyện ta và cha ngươi nữa, ta sẽ đày ngươi đi biên cương, đưa ngươi đến đất phong Lâu Lan."
Tống Quan Sinh nghe xong, dừng động tác lại.
"Thật?"
"Đương nhiên là thật, ta nói cho ngươi biết, cái nơi rách nát đó ngay cả một cái cây cũng không có, vào ban đêm trong khe đá còn có tiếng quỷ kêu, ngươi đến đó có mà ăn đất."
Quân Kỳ Ngọc cho rằng hù dọa được cậu bé.
"Khi nào?" Giọng điệu còn ẩn chút mong đợi.
"Hả?" Quân Kỳ Ngọc nhận ra có gì đó không đúng, nói: "Ngươi muốn khi nào?"
Tống Quan Sinh mặc dù trưởng thành sớm, nhưng nào đã đủ tâm cơ như Quân Kỳ Ngọc.
"Cha ta bảo ta phải cao giống như y thì ta mới được đến Lâu Lan, nếu ngươi có thể giúp ta đi sớm hơn…"
Quân Kỳ Ngọc lập tức đồng ý: "Việc đó tất nhiên là có thể, ta thậm chí còn muốn đưa ngươi đi ngay ngày mai kìa, ngươi có biết người chính là bóng đèn giữa ta và cha ngươi không hả?"
Tống Quan Sinh không biết bóng đèn là cái gì, giơ một ngón trỏ lên.
"Một canh giờ."
"Cái gì?" Quân Kỳ Ngọc hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!