Chương 115: Quân lão ma

Hai năm sau, kinh thành Cảnh Quốc.

Ngồi trong xe ngựa là một nam tử răng trắng môi đỏ, khuôn mặt hồng hào, tướng mạo anh tuấn đến mức khiến những cô gái qua đường phải đỏ mặt, ngồi bên cạnh là một đứa bé mặc hoa phục trắng nõn.

Người đi đường ai tinh mắt cũng có thể nhận ra đây là xe ngựa của Tống phủ, tân quý trong triều, hiện tại ở kinh thành có hai Tống phủ, một văn một võ đều là người có địa vị cao, để phân biệt, phủ đệ của Tống Thanh gọi là Đại tướng quân phủ.

Xe ngựa này là của quý phủ tiểu Tống đại nhân, ngồi bên trong là Tống Lễ Khanh và phiên vương Tống Quan Sinh, tể tướng và phiên vương trẻ tuổi nhất từ xưa đến nay.

Tống Lễ Khanh kể chuyện sinh động như thật: "…… Ngọn lửa kia cháy suốt ba ngày ba đêm, tro bụi bị gió thổi bay mấy chục dặm. Mọi thứ trong vương thành Lâu Lan đều bị lửa thiêu đốt, chỉ còn đống gạch đổ nát, ngay cả vàng bạc cũng bị nung chảy hết."

Đứa bé chỉ khoảng năm tuổi, nhưng rất chăm chú lắng nghe, quên ăn cả kẹo hồ lô trong tay, vẻ mặt nghiêm túc, giống như nghe hiểu mọi chuyện.

"Người cũng chết hết ạ?" Quan Sinh mở to mắt băn khoăn hỏi.

"May mắn đa số người trong thành đều sống sót, bọn họ mất nhà cửa, dự định muốn gây dựng lại, nhưng có một chuyện kỳ lạ xảy ra, nguồn nước quanh thành Lâu Lan giống như bị trận hỏa hoạn bốc hơi sạch, khô cạn theo thời gian, không có nước thì làm sao sinh sống được? Người dân Lâu Lan mất hết hy vọng, đành phải bỏ quê hương tìm mảnh đất khác."

Quan Sinh chững chạc đàng hoàng nói: "Chắc chắn là Lâu Lan đã làm chuyện gì đó đến ông trời cũng không chấp nhận được nên bị trừng phạt."

Tống Lễ Khanh nhéo mũi Quan Sinh.

"Con thì biết gì mà trời phạt hay không trời phạt, ai dạy con?"

Quan Sinh không nói, chỉ tò mò hỏi tiếp: "Sau đó thì sao ạ?"

"Không có sau đó nữa." Tống Lễ Khanh nghĩ một lúc nói, "Ta nghe Tô Chiêu thúc thúc của con nói……Là vị thương nhân Tây Vực, Tô Chiêu thúc thúc giấu con đi hồi đó ấy, con còn nhớ hắn không?"

Quan Sinh gật đầu: "Nhớ ạ."

"Con nhớ cái quỷ, lúc đó con mới lớn có từng này." Tống Lễ Khanh khoa tay múa chân nói, "Làm gì đã có ký ức."

"Con nhớ thật mà, thúc ấy còn cho con chơi một chiếc nhẫn đá quý, bảo con ngoan ngoãn không được khóc." Quan Sinh thúc giục nói, "Sau đó Lâu Lan thế nào ạ, cha người mau nói đi."

Tống Lễ Khanh bất đắc dĩ, Quan Sinh mở mang trí óc sớm, không khéo nhớ thật.

"Sau đó có người đầu cơ đi qua di tích vương thành Lâu Lan, đào được một khối vàng nóng chảy lớn, giàu rồi phát tài, tiếp đó mọi người thi nhau đi Lâu Lan đào vàng, đào được rất nhiều kho báu ở trong đó. Nhưng những người từng đến Lâu Lan, bắt đầu bị lở loét khắp người mà không rõ nguyên nhân, chữa cũng không được. Bọn họ nói, đây là vương tộc Lâu Lan đã chết nguyền rủa người tham lam, từ đó không ai dám đi nữa.

Bây giờ, e rằng di tích đã bị gió cát chôn vùi, biến thành sa mạc, ngay cả lạc đà già dặn có kinh nghiệm đi vào cũng chưa chắc đã đi ra được."

Quan Sinh nghe xong khao khát nói: "Con cũng muốn đi."

Tống Lễ Khanh hù dọa cậu bé: "Con không sợ đỉnh đầu mọc sẹo, mông lở loét à?"

"Đó là đất phong của con, lời nguyền rủa vô hiệu với con."

Lâu Lan quốc biến mất trong dòng chảy lịch sử, nhưng mảnh đất kia được Quân Kỳ Ngọc ban cho Quan Sinh.

Đó cũng là lời hứa trước kia của Quân Kỳ Ngọc với Lâu Lan Vương.

"Cha thượng triều vất vả rồi, nào, ăn xâu kẹo hồ lô đi ạ."

Giọng điệu như đang dỗ Tống Lễ Khanh.

Tống Lễ Khanh vui vẻ nhận lấy, cắn một miếng, trái cây chua ngọt được bao phủ bởi một lớp đường mỏng, đầy hương vị.

"Con cũng ăn đi." Tống Lễ Khanh nói rồi đưa xâu kẹo hồ lô qua.

Quan Sinh mặt đầy chán ghét nói: "Con không thích ăn mấy thứ dành cho trẻ con này."

Tống Lễ Khanh: "……"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!