Bùi Tinh Húc khóc đến mệt, vô lực dựa đầu vào thành nhà giam, há miệng th* d*c.
"Lễ Khanh, có phải ta rất vô dụng không?" Bùi Tinh Húc ngơ ngẩn nói, "Lâu Lan suy tàn ở trong tay ta, phụ sự kỳ vọng của phụ vương đối với ta, ta vừa không thể làm một minh quân, vừa không phải là một người con có hiếu, ngay cả tình yêu cũng thế, thất bại thảm hại."
Tống Lễ Khanh vươn ngón tay, vuốt mái tóc rối bù trên trán giúp hắn.
Trạng thái của Bùi Tinh Húc rất kém, tóc nâu nhạt khô xơ, tựa như đã là đèn cạn dầu.
Hắn rốt cuộc nhịn không được, phun ra một ngụm máu.
Chỉ là máu này đặc sệt màu đen.
Tống Lễ Khanh không biết phải làm sao, quay đầu xin sự giúp đỡ của Quân Kỳ Ngọc.
"Quân Kỳ Ngọc, có thể cứu hắn không? Tề Mạc ca ca ở ngay bên ngoài thành, lấy y thuật của hắn, hắn nhất định có biện pháp, ngươi giúp ta."
Quân Kỳ Ngọc mặc dù không biết y thuật, nhưng nhìn thấy Bùi Tinh Húc nôn ra máu bầm là đã biết nội tạng của hắn bị tổn thương, chảy máu, cộng thêm bệnh huyết kiệt, Bùi Tinh Húc đã hết cách cứu chữa.
"Lễ Khanh, vận số của hắn đã hết."
"Còn chưa thử cơ mà, ngươi làm sao biết? Ít nhất phải chờ Tề thái y……"
Tống Lễ Khanh vẫn ôm một tia hy vọng, bất chợt Bùi Tinh Húc nắm lấy tay y.
"Lễ Khanh, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến." Bùi Tinh Húc khó khăn nở nụ cười với y, "Ngươi dẫn ta đi phơi nắng đi, ở trong ngục giam này đã lâu, rất lạnh, ta muốn ra ngoài phơi nắng."
"Được."
Tống Lễ Khanh đỡ hắn dậy, nhưng hai chân của Bùi Tinh Húc run run, không thể tự đứng, Quân Kỳ Ngọc thấy thế chủ động bước tới.
"Để ta."
Lúc Quân Kỳ Ngọc cõng Bùi Tinh Húc ra khỏi nhà giam, trời đã tối, nào còn ánh mặt trời, song bên ngoài đỏ rực, chiếu rọi khắp nơi, hơi nóng ập đến.
Tống Lễ Khanh sửng sốt, theo như y nhìn thấy, xa xa đã thành biển lửa, với cả đã bắt đầu lan đến nhà giam vương cung.
Gió Tây thổi một cái, từng con rồng lửa bay lên trời, điên cuồng càn quét như muốn nuốt chửng vạn vật.
Quân Kỳ Ngọc thả Bùi Tinh Húc xuống, gật đầu ra hiệu với Tống Lễ Khanh, Tống Lễ Khanh biết hắn muốn đi tìm đường ra, nếu không bọn họ đều sẽ táng thân trong biển lửa.
"Ấm thật đấy…"
Bùi Tinh Húc dựa vào tường nâng cằm lên, cảm nhận hơi nóng từ xa truyền đến.
"Chắc hẳn hôm nay trời nắng đẹp lắm nhỉ?"
Tống Lễ Khanh không đành lòng phơi bày sự thật phũ phàng, ngồi xuống bên cạnh hắn nói: "Trời quang đãng."
Bùi Tinh Húc vươn tay ra, nắm lấy tay Tống Lễ Khanh, chỉ là hắn không có sức nắm chặt, Tống Lễ Khanh liền hơi đáp lại.
Bùi Tinh Húc giật giật khóe miệng, nói: "Ta biết ngươi có tình cảm với ta, nhưng mà là tình cảm đệ đệ đối với ca ca, ngươi xem ta là huynh trưởng của ngươi, đúng không?"
Tống Lễ Khanh không nói được, tình cảm y dành cho Quân Kỳ Ngọc quả thật khác tình cảm y dành cho Bùi Tinh Húc, đây là điều đến tận hôm nay y cũng mới hiểu rõ.
Bùi Tinh Húc thở hổn hển nói: "Kỳ thực ta đã sớm biết, chỉ là ta không cam lòng. Ta không nên tham lam, liều mạng muốn có tình yêu của ngươi, liều mạng muốn chứng minh ngươi yêu ta, chuyện này sao có thể miễn cưỡng được chứ. Ta vẫn luôn nghĩ, ta rốt cuộc thua kém Quân Kỳ Ngọc ở chỗ nào? Giờ cuối cùng ta đã hiểu."
"Tinh Húc, ngươi đừng nói như vậy, ngươi không thua kém bất kỳ ai hết, ngươi có tài hoa sự dịu dàng mà Quân Kỳ Ngọc không có, cần gì phải so với hắn? Nếu không phải vì ta, ngươi đã có tình yêu viên mãn, một cuộc sống tốt đẹp rồi."
"Đúng vậy." Bùi Tinh Húc yếu ớt nói, "Nhưng ta không hề hối hận. Ta chỉ thua một chút…… Đó là gặp ngươi muộn hơn Quân Kỳ Ngọc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!