Cây đuốc trên tay Tống Lễ Khanh rơi xuống đất, đốt cháy cỏ khô trong nhà giam, trong chốc lát, nhà giam tối tăm sáng như ban ngày.
"Bùi Tinh Húc! Ngươi tính làm gì?!"
Quân Kỳ Ngọc lo lắng, lập tức quát to.
Hắn định lao lên, lại thấy Bùi Tinh Húc lùi về sau, lưỡi móc sắc bén có thể đâm vào cổ họng của Tống Lễ Khanh bất cứ lúc nào, Quân Kỳ Ngọc dừng bước, không dám mạo hiểm đi cướp người.
"Đừng nhúc nhích!" Bùi Tinh Húc kích động gầm lên, "Ta đã bảo ngươi đừng nhúc nhích! Quân Kỳ Ngọc, đứng đó! Đừng nhúc nhích! Bằng không ta giết y!"
Quân Kỳ Ngọc tin Bùi Tinh Húc bất kể như thế nào, cũng không làm hại Tống Lễ Khanh, cho nên mới không đề phòng, để Tống Lễ Khanh một mình đến gần.
Tình huống này là điều Quân Kỳ Ngọc vạn lần không ngờ đến.
"Bùi Tinh Húc, ngươi điên rồi sao? Y là Lễ Khanh, ngươi muốn giết y ư?" Quân Kỳ Ngọc quát hỏi, "Người ngươi luôn miệng nói yêu."
"Đúng vậy…… Ta điên rồi." Bùi Tinh Húc khàn giọng nói, "Lúc y bỏ ta đi theo ngươi, ta đã điên rồi! Y không chút do dự….. mà đi theo ngươi! Ta hà tất…… Hà tất gì phải lưu tình với y!"
Hầu kết Quân Kỳ Ngọc khẽ động, hiện tại cảm xúc của Bùi Tinh Húc không ổn định, không thể khiêu khích hắn thêm nữa.
"Ngươi sai rồi, ngày đó là ta cưỡng ép đưa y đi, y một mực muốn trở về, sống chết cũng phải ở bên ngươi. Là ta nhốt y trong phủ phủ Kỳ Lân, người ngươi nên giết là ta, thả y ra đi."
Bùi Tinh Húc thoáng do dự một lúc.
"Lễ Khanh, những gì Quân Kỳ Ngọc nói là thật ư? Ngươi bị hắn cưỡng ép? Giờ ngươi trở về…là bởi vì ta sao?"
Tống Lễ Khanh mở miệng muốn nói, nhưng cổ họng bị bóp nghẹn không phát ra được âm thanh nào, chỉ có thể phun ra một chữ.
"Đúng……"
"Không phải, ngươi không phải!" Cả người Bùi Tinh Húc run lên, "Ngươi lại lừa ta, ngươi rõ ràng đã bỏ đi cùng Quân Kỳ Ngọc, ngươi căn bản không yêu ta, ngươi biết lúc ta trơ mắt nhìn ngươi đi, đau lòng thế nào không? Thời điểm ta ở trong tù, bị người ta móc hai mắt, nhận hết nhục nhã, hẳn là ngươi đang ân ân ái ái, vui vẻ bên Quân Kỳ Ngọc nhỉ?"
Nhắc đến Quân Kỳ Ngọc, Bùi Tinh Húc càng tràn đầy thù hận.
"Người đáng chết đúng là ngươi! Quân Kỳ Ngọc…… Ngươi có tất cả rồi, tại sao còn muốn tranh giành với ta, tại sao còn chưa biết đủ? Người mà ngươi không cần, chẳng lẽ ngay cả tư cách yêu ta cũng không có sao? Ngươi là kẻ lật lọng, đầu têu tất cả mọi chuyện! Một khi ngươi chết, ta và Lễ Khanh mới có thể yên bình ở bên nhau! Không bằng…… Không bằng ngươi chết thay Lễ Khanh đi, ngươi chết rồi, thế giới liền thanh tịnh, ta nhất định sẽ không tổn Lễ Khanh nữa……"
Bùi Tinh Húc bởi vì tức giận, ngũ quan vặn vẹo, khuôn mặt khiếm khuyết trở nên càng đáng sợ, hoàn toàn khác hẳn.
Quân Kỳ Ngọc cầm trường đao trên tay, không động đậy.
Hắn thả chậm ngữ khí, kiên nhẫn thuyết phục nói: "Bùi Tinh Húc, ngươi bình tĩnh đi, ngươi là Lâu Lan Vương, thành Lâu Lan bị tổn hại nghiêm trọng, con dân ngươi như rắn mất đầu, ngươi không lấy lại sĩ khí*, gánh trọng trách vua một nước, ở đây giương đao múa kiếm với ta thì có ích lợi gì? Lẽ nào ngươi muốn trơ mắt nhìn Lâu Lan quốc tan thành tro bụi sao?"
(*) Nguyên văn là – trọng chấn kỳ cổ: sau khi trải qua thất bại, người ta chấn chỉnh năng lực, sẵn sàng làm lại một lần nữa.
"Lâu Lan Vương…… Ta mà là Lâu Lan Vương ư? Ta không xứng làm vương của bọn họ, ta đã mất nước, cái gì cũng không có, cái gì cũng không có! Hiện tại tâm nguyện duy nhất của ta chính là giết ngươi! Quân Kỳ Ngọc, ngươi tự sát ở trước mặt ta, mới có thể giải trừ tất cả oán hận trong lòng ta!"
Quân Kỳ Ngọc cau mày, cảnh giác với hành động của Bùi Tinh Húc.
"Lẽ nào ta không tự sát ngươi sẽ giết Lễ Khanh sao? Ngươi làm như vậy thì được cái gì? Trừ bỏ tổn thương người ngươi yêu ra, có lợi gì cho ngươi chứ?"
"Ta mặc kệ!"
Bùi Tinh Húc nổi giận gầm lên, ho khan dữ dội, nhưng cổ họng hắn ứ nghẹn, ho đến tê tâm liệt phế cũng không ho ra được gì.
"Dù sao…… Dù sao ta cũng sắp chết! Đường hoàng tuyền, y có thể bầu bạn cùng ta, như vậy chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau…. Ta sẽ không cô đơn."
Khóe miệng Bùi Tinh Húc nặn ra một nụ cười quỷ dị, tựa hồ rất mong chờ.
"Ngươi đang muốn kéo Lễ Khanh tuẫn tình với ngươi sao? Đây là yêu y mà ngươi nói?" Quân Kỳ Ngọc lạnh lùng nói, "Ngươi đã hỏi y nguyện ý hay không chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!