Chương 11: Có thể chống nổi nửa năm, coi như y xương cứng.

Hoàng cung nước Cảnh trải qua mấy lần tu sửa mở rộng, nay đã là hoàng cung lớn nhất trong tất cả các triều đại, toàn bộ kiến trúc rộng lớn đều được chạm khắc họa rồng nguy nga lộng lẫy, tượng trưng cho thái bình thịnh thế và sự sung túc thịnh vượng.

Quân Kỳ Ngọc ngồi bảo mã hương xa vào cung, do tám con ngựa thượng hạng kéo, bên ngoài xe hoa lệ rộng rãi, bên trong nguy nga lộng lẫy, dựa theo quy chế chiếc xe ngựa mà thái tử ngồi, chỉ dưới một mình hoàng đế.

Quân Kỳ Ngọc đi thẳng vào hậu cung Di Hoa điện, ngoại trừ ở bên ngoài cứ năm bước một thị vệ, trong điện có hơn hai mươi cung nhân hầu hạ.

Trên ngai vàng là vua một nước Huyền Đế Quân Huyền Kiêu, vẻ ngoài bản thân hắn đã phong lưu phóng khoáng, uy nghiêm của thiên hạ cộng chủ thì càng không cần phải nói.

Người ngồi bên trái chính là Thẩm Ngọc hoàng hậu của Cảnh quốc người mở ra tiền lệ trong lịch sử, tuy đã gần bốn mươi tuổi nhưng trông không khác gì thuở đôi mươi, nhờ dung mạo trời cho, cộng thêm Huyền Đế "sợ vợ" nào nỡ để y vất vả, dùng những đồ quý nhất để bồi bổ, năm tháng dĩ nhiên sẽ không lưu lại dấu vết trên người y.

Thời niên thiếu, sắc đẹp của Thẩm Ngọc nghiêng nước nghiêng thành, người ngoài đều đồn rằng Huyền Đế lật đổ tiền triều, bởi vì xung quan giận dữ vì hồng nhan.

"Diện kiến phụ hoàng."

Quân Kỳ Ngọc quy quy củ củ hành đại lễ, chỉ là giọng điệu hờ hững, không lạnh cũng không nóng.

Ngược lại, vừa nhìn thấy hoàng hậu Thẩm Ngọc, mắt phượng cong lên, cười híp mắt, cung kính khom người với hoàng hậu.

"Cha, dạo này cha thế nào? Có nhớ hài nhi không?"

Giọng điệu tùy ý lại thân mật, hoàn toàn khác so với Huyền Đế.

Phụ hoàng là phụ hoàng, cha là cha, xưng hô của Quân Kỳ Ngọc liền phân biệt rõ ràng giữa xa và gần.

"Con khoan hẵng làm nũng." Hoàng hậu Thẩm Ngọc ngăn hưng phấn của hắn lại, hỏi: "Ngày tân nương bái kiến trưởng lão, thái tử phi của con đâu? Sao không đến cùng?"

Nhắc đến Tống Lễ Khanh, Quân Kỳ Ngọc bĩu môi.

"Y nói tiến cung thỉnh an mệt nhọc, giờ còn đang ngủ."

"Con đừng có mà nói bậy, chút lễ nghĩa này đứa nhỏ Lễ Khanh lại không biết sao?" Thẩm Ngọc nhẹ giọng mắng.

"Tối hôm qua y dầm mưa bị bệnh, con bảo y ở phủ tĩnh dưỡng, không nên đi lung tung."

Thẩm Ngọc khẽ nhíu mày, hiển nhiên nửa tin nửa ngờ, có điều cũng không tra hỏi nữa.

"Vậy con mang cái này về cho y, bảo y dưỡng bệnh cho tốt, chúng ta không trách tội."

Thẩm Ngọc chuẩn bị một bao lì xì, bên trong căng phồng. Quân Kỳ Ngọc cũng không mở ra xem là gì, thuận tay nhét vào ống tay áo.

"Không phải là thứ gì đắt tiền, vật lấy may mắn. Hy vọng sau này hai con sẽ sống hòa thuận, bạc đầu giai lão."

"Vâng."

Ngoài mặt Quân Kỳ Ngọc bình thản đáp lại, trong lòng lại cười lạnh.

Có thể chống nổi nửa năm, Tống Lễ Khanh y coi như xương cứng.

"Không còn chuyện gì nữa, nhi thần xin cáo lui trước, cha, trở lại con trò chuyện với người sau, kể cho người nghe những gì con mắt thấy tai nghe mấy năm qua ở biên ải….."

"Đợi đã." Thẩm Ngọc gọi hắn lại, "Con vội cái gì? Một câu cũng chưa nói với phụ hoàng con."

Huyền Đề mang theo cưng chiều, mỉm cười bất lực.

"Hừ, trẫm còn không hiểu nó sao, còn đang giận dỗi trẫm chuyện hôn lễ."

Quân Kỳ Ngọc đúng mực: "Nhi thần không dám."

"Ngươi có gì mà không dám? Ngươi ở Tây Vực mọc đủ lông cánh rồi." Huyền Đế không so đo với hắn, nghiêm túc nói, "Kỳ Ngọc, ngươi biết lý do tại sao trẫm nhất quyết muốn ngươi thành hôn với Tống Lễ Khanh không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!