Một câu nói nhẹ bẫng của Quân Kỳ Ngọc, lập tức xé toạc lòng tự tôn của Tống Lễ Khanh, thương tích đầy mình.
Y gian khổ học tập mười năm, cố gắng kiếm công danh, giúp cha nhỏ và mình thoát khỏi phỉ nhổ của người khác, y muốn làm mệnh quan triều đình, không phải vì quyền lợi bổng lộc, chỉ lấy đó bảo vệ tôn nghiêm của mình.
Tuy nhiên, lớp áo giáp bảo vệ này, đã bị Quân Kỳ Ngọc xuyên thủng một cách tàn nhẫn, thẳng đến mệnh môn.
"Kỳ Ngọc, ngươi rõ ràng biết… cha ta bị người khác hãm hại, cả nhà làm sao mà bị chém, mới lưu lạc đến lầu xanh, ngươi biết rõ, từ nhỏ ta đã bị bọn họ chỉ chỏ chọc ghẹo, khi đó ngươi còn bảo vệ ta…. bảo vệ ta."
Tống Lễ Khanh tưởng rằng Quân Kỳ Ngọc khác với những người đó, nhưng hóa ra, hắn mới là người biết đâm lòng người nhất, hắn biết điểm yếu của mình, biết nỗi đau của mình, thuận miệng nói một câu thôi là mang theo đầy dao nhọn.
Mí mắt Quân Kỳ Ngọc khẽ giật giật.
"Nếu ngươi đã biết mùi vị thân bất do kỷ, đến lượt ngươi mắng Hồ Nô Nhi là tiện nô sao?"
Tống Lễ Khanh mím môi ngập ngừng, cảm thấy nói gì cũng vô ích.
"Gia." Hồ Nô Nhi kéo ống tay áo Quân Kỳ Ngọc, nức nở nói, "Ngài đừng trách thái tử phi, Hồ Nô Nhi không sao."
"Từ trước tới giờ gia luôn công bằng, lấy mắt đền mắt, ăn miếng trả miếng, ngươi trả lại cái tát này, ta coi như huề." Quân Kỳ Ngọc nhìn Tống Lễ Khanh nói.
Hồ Nô Nhi trợn to hai mắt: "Việc này... việc này có được không? Nào có đạo lý nô tài đánh chủ nhân, không hợp thân phận."
"Ở trước mặt gia ngươi là nô tài, nhưng không phải nô tài của người khác, nô tài của gia không đến lượt người khác bắt nạt, mau!"
Quân Kỳ Ngọc nghiêm mặt hạ lệnh.
Hồ Nô Nhi e dè đi đến trước mặt Tống Lễ Khanh.
Hai mắt Tống Lễ Khanh thất thần, tôn nghiêm của y bị ba chữ "con kỹ nữ" đánh tan tác.
"Hoàng thái tử phi, bàn về nhan sắc, bàn về địa vị, Hồ Nô Nhi tự thẹn không bằng, ngài cần gì phải lo ta cướp sủng ái của ngài chứ? Điện hạ tinh lực tràn trề, ta chẳng qua là……. chia sẻ chút mệt nhọc với ngài thôi."
Lời vừa dứt, Hồ Nô Nhi vung tay đánh xuống, lực lớn thế nào chỉ có hắn tự mình biết, sau một tiếng giòn vang, tay Hồ Nô Nhi đau đến tê dại.
"Đắc tội rồi, thái tử phi." Hồ Nô Nhi xoa xoa tay.
Tống Lễ Khanh nghiêng mặt sang một bên, hồi lâu chưa định thần lại, bên tai ù đi.
Y nhắm hai mắt lại, cảm thấy trời đất quay cuồng, hít thở khoảng hơn chục lần mới hòa hoãn lại.
Trên mặt y thình lình xuất hiện dấu bàn tay đỏ như máu, trên đó còn có vết xước rõ ràng, là lúc Hồ Nô Nhi tát y, lén dùng móng tay cào.
Nếu nhìn kỹ, trên móng tay của Hồ Nô Nhi còn lưu lại vết máu.
Lần này Tống Lễ Khanh không khóc, nước mắt của y chỉ rơi vì Quân Kỳ Ngọc, Hô Nô Nhi không xứng.
Y mở hai mắt đỏ ngầu, trên mặt không vui không buồn, chỉ là trong trẻo lạnh lùng, giống như người bị đánh không phải là mình.
Thấy y không khóc, trong lòng Quân Kỳ Ngọc dâng lên một cảm xúc kỳ lạ không thể giải thích được.
Hắn biết Tống Lễ Khanh vốn là người yếu đuối, rất dễ rơi nước mắt. Lẽ nào bởi vì bị sỉ nhục, cho nên mới không khóc để duy trì chút tự tôn cuối cùng sao?
Tống Lễ Khanh mở miệng, khàn giọng nói.
"Có thể trả lại đồ cho ta chưa?"
"Hả?"
Hồ Nô Nhi không ngờ y bị đánh, không tranh cãi không chửi rủa, mà vẫn còn muốn đòi lại rua rua kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!