Chương 8: (Vô Đề)

Nhị Cẩu tiến lại gần, nhỏ giọng hỏi: "Cô tổ, cô không sao chứ?"

Ta lắc đầu, tiếp tục gảy bàn tính.

"Đi lấy sổ sách lại đây, ta xem tháng này có thể mở thêm chi nhánh không."

Nhị Cẩu đáp một tiếng, chạy đi.

Ngoài cửa, nắng vừa đẹp.

12

Ngày Mộc Bắc Thần rời đi, ta không gặp chàng.

Sau đó Nhị Cẩu nói với ta, chàng đứng ở góc phố rất lâu, chỉ lặng lẽ nhìn về phía cửa tiệm.

Đợi đến khi ta cảm nhận được ánh mắt ấy mà nhìn ra, góc phố đã trống không.

Chàng đi biên cương.

Tự xin đi.

Không từ biệt, không để lại một lời.

Ta đứng ở góc phố, gió thổi bay vạt áo, bỗng nhớ lại những buổi sáng ở trấn nhỏ.

Chàng xay đậu, ta nhóm lửa, thỉnh thoảng chàng ôm ta từ phía sau.

Khi đó ta tưởng rằng cuộc sống sẽ cứ như vậy mà trôi qua mãi.

Hóa ra chỉ là ta tưởng.

Khi hoàng hậu đến, ta đang hun đậu phụ ở sân sau.

Phía trước bỗng náo loạn, Nhị Cẩu chạy vào, mặt trắng bệch: "Cô tổ, người trong cung đến!"

Ta lau tay, đi ra.

Nàng đứng giữa cửa tiệm, vẫn bộ y phục hoa lệ ấy, bên cạnh là cung nữ kia.

Chỉ là người gầy đi nhiều, dưới mắt không giấu được vẻ tiều tụy.

"Kiều Mộng Vi."

Nàng nhìn chằm chằm ta, giọng rất lạnh.

"Mộc Bắc Thần mù mắt, mới coi trọng một người phụ nữ tầm thường như ngươi. Nhưng ngươi vì sao không biết trân trọng hắn? Vì sao lại giày xéo một tấm chân tình của hắn?"

Ta sững lại một thoáng.

Rồi ta bật cười.

"Hoàng hậu nương nương," ta nhìn nàng, "ngài ở trên cao, nên có thể không phân phải trái, đảo lộn trắng đen sao?"

Sắc mặt nàng thay đổi.

"Ngươi nói cái gì?"

"Ta nói," ta bước lên một bước, "người giày xéo chân tâm không phải ta. Là các người."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!