Chương 3: (Vô Đề)

Ban ngày bán đậu phụ, ban đêm ngủ miếu hoang.

Tích đủ tiền, thì đi biên tái.

Ta trở mình, mơ màng nghĩ ngợi, cuối cùng cũng ngủ thiếp đi.

4

Đám tiểu ăn mày này cũng được việc.

Sáng sớm hôm sau, cậu bé đen gầy tên Nhị Cẩu dẫn theo mấy đứa nhỏ, đi khắp kinh thành dò tin giúp ta.

"Phía đông thành có một tiệm đậu phụ muốn sang lại, vị trí hơi hẻo nhưng rẻ."

"Phía nam thành đậu rẻ, bọn ta giúp cô thương lượng, cho nợ."

"Còn chỗ mua rau nữa, bọn ta quen."

Ta nghe chúng nói líu ríu, trong lòng nghi hoặc.

Đám trẻ này suốt ngày trộm gà bắt chó, có thể có thể diện gì chứ?

Nhưng ba ngày sau, cửa tiệm thật sự sang lại được.

Chủ nhà là một ông lão bán tạp hóa, thấy Nhị Cẩu dẫn ta đến, không nói hai lời liền gật đầu, tiền bạc cho nợ trước, cuối năm thanh toán.

Mua đậu cũng vậy, vừa mở miệng đã cho nợ, đến giấy nợ cũng không cần.

Ta hỏi Nhị Cẩu: "Các ngươi nói với họ thế nào?"

Nhị Cẩu nhe răng cười: "Chỉ nói cô là cô tổ của bọn ta."

Ta nghẹn lời.

Ngày khai trương, ta dậy từ rất sớm.

Cửa tiệm không lớn, mặt tiền chỉ một gian, phía sau có một sân nhỏ, có thể ở được.

Ta lau bếp mười lần, viết tên mấy món đậu phụ lên bảng gỗ: đậu phụ muối, đậu phụ kho, tào phớ, đậu phụ chiên… ăn tại chỗ hay mang đi đều được.

Mặt trời dần lên cao, người qua lại trên phố đông đúc, nhưng không ai bước vào.

Nhị Cẩu bọn họ không một ai đến.

Ta liếc về phía góc phố mấy lần, đến một bóng người cũng không có.

Trong lòng hiểu rõ, chúng sợ bị người khác chê cười, ảnh hưởng việc làm ăn của ta.

Đang thất thần, ghế bỗng kêu cót két, có người ngồi xuống.

"Cho một đĩa đậu phụ."

Ta ngẩng đầu, sững lại.

Người trước mặt mặc một chiếc áo xanh đã cũ, tóc buộc tùy ý, vẻ mặt uể oải.

Chính là tên ngốc tối hôm đó cướp nửa bát đậu phụ của ta.

"Ngẩn ra làm gì?" hắn gõ gõ bàn, "Đói rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!