Chương 8: Mỹ nhân ngư (8)

Editor: Diệp Hạ

Quyết tâm (2)

Yến hội Phùng thị tổ chức ở biệt thự giữa sườn núi, mời rất nhiều đại lão thương nghiệp, mục đích là chúc mừng Phùng thị sắp thực hiện kế hoạch Hoa Nam.

Đêm nay, giữa sườn núi đèn đuốc sáng trưng, màu sắc của ánh nến và rượu vang đỏ kéo dài từ biệt thự đến chân núi. Chỗ đất đất trống đậu rất nhiều siêu xe, trừ bỏ những người đến dự tiệc, còn có rất nhiều phóng viên ngồi canh.

Từ sau khi Phùng Bắc kế thừa Phùng thị cũng không thường xuyên xuất hiện trước mặt truyền thông, nhưng với thân phận người thừa kế Phùng thị, làm hắn ở bất kì trường hợp nào cũng không tránh được đám phóng viên đuổi theo.

Trừ cái này ra, cũng liên quan đến giá trị nhan sắc của hắn. Thứ truyền thông chụp được vĩnh viễn là gương mặt lạnh băng sắc bén, chưa bao giờ có một vẻ mặt mỉm cười ấm áp, chuyện này làm hắn càng thêm thần bí, trở thành con cưng được màn ảnh truy đuổi.

Không chỉ có ở ngoài vòng, ngay cả trong đám phóng viên cũng có rất nhiều người gục ngã trước mị lực của hắn, nếu tuỳ tiện túm một phóng viên lại hỏi, chắc chắn sau đó bạn sẽ tin những bộ phim bá đạo tổng tài thật sự tồn tại.

Mà điều khiến đám săn tin cảm thấy hứng thú nhất chính là, khác những đại lão thương nghiệp quanh thân hoa thơm cỏ dại, nhiều năm như vậy qua đi nhưng Phùng Bắc chưa từng có scandal tình ái nào. Sinh hoạt cá nhân nghiêm cẩn cấm dục, ngay cả yến hội Phùng thị mỗi năm cũng không mang bạn nhảy tới.

Mỗi lần đều là một người đơn độc xuất hiện ở vũ hội.

Mà lần này, hình như đã thay đổi!

Tài xế mở cửa siêu xe ra, phóng viên phía sau đã yên vị, ngưng thở đợi chụp ảnh, lại thấy bước xuống không chỉ có một mình Phùng Bắc. Còn có một thanh niên thân hình thon dài, vai rộng eo thon đi theo cùng!

Thanh niên kia cũng cực kỳ tuấn mỹ, tuy rằng khí thế hoàn toàn khác với Phùng Bắc, nhưng dưới ánh đèn flash vẫn làm người kinh diễm!

Phóng viên chung quanh hít hà một hơi, không đợi bọn họ phản ứng lại đã thấy Phùng Bắc chủ động vươn khuỷu tay, để thanh niên kia ôm lấy.

—— này này này quả thực là điên rồi!

Nhiều năm như vậy đây là lần đầu tiên tôi thấy Phùng thiếu mang bạn nhảy tới, còn là nam!

—— hơn nữa mấy người thấy hình như Phùng thiếu còn đang cười nhẹ ấy! Tôi hoài nghi có phải là camera của mình hư rồi hay không!

Là tôi đang nằm mơ sao!

—— đêm nay không cần ngủ, phỏng chừng trở về phải tăng ca suốt đêm, tin tức này một khi tung ra, trang web của chúng ta chắc chắn sẽ bị oanh tạc đến sập luôn! Còn có chuyện gì động trời hơn chuyện này sao?

Phóng viên chen chúc xung quanh Phùng Bắc cùng thanh niên, tiếng chụp hình điên cuồng vang lên, tiếng lách tách và ánh flash giống như thủy triều, còn lẫn với tiếng các phóng viên nói chuyện với nhau.

Phùng Bắc đưa Tạ Quan Sư lên thảm đỏ, khi hắn bảo Tạ Quan Sư ôm tay mình, Tạ Quan Sư hơi ngơ ngẩn, như đang đặt mình trong một giấc mộng, vẫn không thể tin người dịu dàng trước mắt này chính là người mình yêu thầm nhiều năm, ngốc ngốc nhìn thoáng qua Phùng Bắc rồi mới thật cẩn thận ôm cánh tay hắn.

Nhưng ngay sau đó, khi bị ánh đèn flash vây quanh, Phùng Bắc liền nhận thấy người bên cạnh hơi khác thường.

Cánh tay ôm tay mình như có chút bất an, gắt gao bám chặt. Mặt cũng có chút tái nhợt, môi mím chặt.

Phùng Bắc nghiêng mặt nhìn qua, liếc mắt một cái liền đoán được tâm tư người bên cạnh.

Hôm nay tới dự tiệc, Tạ Quan Sư mặc tây trang màu xám đậm, nơi cổ tay áo được thiết kế đặc biệt, vừa vặn có thể che vết sẹo. Nhưng như thế vẫn không thể hoàn toàn che khuất vết sẹo trên mu bàn tay.

Vết sẹo kia đã được chữa trị, nhưng dấu vết lan tràn trên mu bàn tay vẫn cứ xấu xí vô cùng.

Y nỗ lực không muốn cho người khác nhìn thấy, cho nên giờ phút này động tác cực kỳ mất tự nhiên.

Phùng Bắc rũ mắt, trong lòng dâng lên cảm xúc phức tạp không rõ. Hắn vươn tay trái, giống như lơ đãng mà nắm tay Tạ Quan Sư ——

Tạ Quan Sư đột nhiên ngơ ngẩn, nghiêng đầu nhìn Phùng Bắc. Ngón tay phải cuộn tròn bị Phùng Bắc nắm lấy, ngay sau đó là mười ngón giao nhau. Cảm giác da thịt khô ráo chạm nhau truyền đến, Phùng Bắc bọc toàn bộ tay phải của y trong lòng bàn tay mình.

Loại ấm áp này trong nháy mắt lan đến trái tim.

Mắt Phùng Bắc vẫn nhìn phía trước, trong con ngươi đen nhánh chứa ý cười nhàn nhạt. Hắn hơi cúi đầu, thấp giọng thì thầm bên tai Tạ Quan Sư:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!