Chương 9: Tiệc Rượu Không Lành

Minh Kiều theo bản năng nhìn về phía cửa, trong mắt tràn đầy chờ mong, cuối cùng nàng cũng thấy được diện mạo của Đường Hiểu Ngư.

Mặc dù nguyên chủ đã từng nhìn thấy trong ký ức, nhưng được nhìn tận mắt vẫn tuyệt hơn.

Mặc dù lúc này thần thái của Đường Hiểu Ngư vẫn lạnh lùng, nhưng hoàn toàn không tràn đầy thần bí và xa cách như khi đeo bịt mắt hoặc kính.

Bây giờ cô ấy giống như hoa lê tháng ba duyên dáng yêu kiều.

Cô mặc một chiếc váy nhung màu tuyết có cổ tay, eo và ngực thắt một dải nơ màu đen, phối với phong thái lãnh đạm, khiến người ta có cảm giác cô giống như một vầng trăng khuyết, ai cũng có thể ngưỡng mộ nhưng không cách nào với tới.

[Cô ấy thật xinh đẹp.] Minh Kiều không khỏi cảm thán với hệ thống.

Hệ thống thấy nàng nhìn chằm chằm vào Đường Hiểu Ngư với đôi mắt lấp lánh thì như trở thành một vị đại thần đang cố can ngăn hôn quân: [Ký chủ, không nên trầm mê sắc đẹp, chúng ta ở đây để làm chính sự.]

Mặc dù nó cũng cảm thấy nhân vật chính rất đẹp, nhưng kí chủ thích người đẹp như vậy, tại sao không nhìn dì mình hoặc soi gương cũng được, huống chi trong yến tiệc nào có thiếu người đẹp.

Nói cho cùng, nhân vật chính là đặc biệt đối với ký chủ.

Nghĩ đến đây, hệ thống cảm giác mình ngộ ra, nhưng cũng không có hoàn toàn giác ngộ.

Minh Kiều nhanh chóng lấy lại tinh thần, mà nàng cứ nhìn thoải mái cũng không lo bị nghi ngờ, vì dù sao trong mắt mọi người nàng đang ghen tị với Đường Hiểu Ngư, có cơ hội là sẽ gây sự nên không nhìn mới là lạ.

Sau khi thưởng thức Đường Hiểu Ngư, nàng nhanh chóng bị thu hút bởi cô gái đứng cạnh cô ấy.

Đó là một cô gái trông khoảng mười ba mười bốn tuổi, với mái tóc dài ngang vai, đôi mắt tròn xoe như mắt mèo, tổng thể trông rất xinh đẹp, là vẻ đẹp có khí khái.

Cô ấy không mặc váy, mặc áo vest denim màu đen với dây chuyền bạc trông rất ngầu, phong thái điềm tĩnh vượt qua lứa tuổi này, là một đứa trẻ trưởng thành từ rất sớm.

Cô ấy là Minh Duyệt, em gái út của nhà họ Minh.

Lại nói, giống như nguyên chủ, cô ấy là con gái nuôi của nhà họ Minh, nhưng thân phận con gái nuôi của cô em gái thì ai cũng biết, nguyên chủ thì sau tai nạn ngoài ý muốn mới bị phát hiện.

Về phần nguyên chủ, nàng có một mặt rất xấu tính, khi còn ở Minh gia thường xuyên lấy thân phận con gái nuôi ra để dằn mặt em gái mình, sau này khi đến phiên nàng thì rất xấu hổ.

Cho nên hiện tại Minh Kiều nhận được ánh mắt vừa lãnh đạm lại vừa cảnh giác và chán ghét của em gái cũng không có gì kinh ngạc, thậm chí còn có tâm tình cùng hệ thống đùa giỡn: [Hệ thống, ta có ảo giác ta là kẻ thù của cả thế gian.]

Hệ thống rất phối hợp: [Ký chủ tự tin lên, bỏ hai chữ ảo giác đi.]

Đường Hiểu Ngư ngay lập tức chú ý đến Minh Kiều ngay khi cô bước vào hội trường, mặc dù trang phục của nàng hôm nay không quá phô trương như trước nhưng vẫn ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người như cũ.

Thử‎ đọc‎ ???? ru???? ện‎ không‎ quảng‎ cáo‎ ???? ại‎ ||‎ T???????? MT???????? YỆ????﹒????n‎ ‎ ||

Màu sắc nhẹ nhàng trang nhã mà nàng chưa từng mặc qua không khiến nàng trông ủ rũ mà giống như đoá hoa lan ẩn dật nở rộ trong thung lũng, xa vắng và độc nhất vô nhị.

Khi Đường Hiểu Ngư gặp lại nàng trong thân phận này, cảm giác tách biệt càng trở nên mạnh mẽ.

Hơn nữa Minh Kiều cũng không hùng hổ xông vào tính sổ với cô như nhìn thấy kẻ thù khắc cốt khiến cô kinh ngạc, trong lòng cũng vô cớ cảm thấy nhẹ nhõm.

Cô em gái cũng nhận thấy Đường Hiểu Ngư đang nhìn Minh Kiều, cô ấy rất rõ ràng về những ân oán và bất bình giữa hai người trong quá khứ, chỉ nghĩ rằng chị mình khó chịu khi nhìn thấy Minh Kiều vào dịp này, trong lòng hạ quyết tâm không được để Minh Kiều hay dì út đến trước mặt Đường Hiểu Ngư làm phiền.

Không cần cố ý điều tra, cô cũng biết Minh Kiều xuất hiện trong bữa tiệc này nhất định là do sự thúc đẩy của dì út, nếu không người chủ trì bữa tiệc sẽ không đến mức cố ý làm khó dễ nàng ta mà gửi thư mời.

Nhưng lo lắng của em gái xem ra có hơi dư thừa, bởi vì không phải Minh Kiều tới gây phiền phức cho bọn họ, mà là có người tìm tới Minh Kiều để gây sự.

Tất nhiên, không hoàn toàn chính xác khi nói rằng họ đến để gây rối.

Minh Kiều nghe Hứa Đình Đình nói chuyện và cười đùa với hai cô gái bên cạnh, mặc dù họ không quá gần nhưng cũng không xa nên lời nói của họ rất dễ dàng lọt vào tai nàng.

"Các người đều nghe nói rồi chứ? Nàng bị nhà họ Minh đuổi ra ngoài rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!