Tiệc tối bắt đầu lúc sẩm tối, nhưng vì cân nhắc đến khả năng dì út sẽ đến thăm Minh Kiều từ sáng, Đường Hiểu Ngư vừa ăn cơm sáng xong đã định đi, trước khi đi cô đưa một lọ thủy tinh to bằng nắm tay cho Minh Kiều.
Minh Kiều có chút bất ngờ, nàng nhận lấy chiếc lọ, xem chất lỏng đang dao động trong lọ nhất thời không hiểu rõ đây là gì.
Nhưng nghĩ sao thì Đường Hiểu Ngư cũng không thể đưa cái này cho nàng làm quà chia tay được, mà hai người có ăn bể bụng cũng chỉ tách ra có nửa ngày, dù có tách đi nữa thì quan hệ cũng chưa tốt tới mức đấy.
"Đây là gì thế? Thuốc độc hay thuốc nói thật? Cho tôi để đem đi đối phó những người kia hả?" Minh Kiều nửa đùa nửa thật hỏi.
Đôi mắt trắng đen rõ ràng của Đường Hiểu Ngư nhìn nàng chằm chằm: "Đều không phải, chỉ là đồ phòng thân khi có ngoài ý muốn xảy ra thôi.
Nếu cô gặp nguy hiểm thì cứ đập nát nó."
Họ đều hiểu nguy hiểm này có nghĩa là gì.
Con ngươi ngập nước mênh mông của Minh Kiều lập tức xuất hiện vài phần phức tạp, nàng chăm chú nhìn Đường Hiểu Ngư, lại hiếm thấy không mở miệng đáp lại ngay.
Đường Hiểu Ngư bị nàng chăm chú nhìn như thế thì bỗng thấy hơi mất tự nhiên.
Đương nhiên cô biết mình đang cẩn thận thái quá, nhưng chuyện này đối với cô chỉ là nghĩa vụ mà thôi.
Đã làm thì phải làm tốt nhất có thể.
Nếu không tận tâm chỉ vì đối phương là người mình ghét thì tốt hơn hết là đừng làm.
Chỉ là bị Minh Kiều nhìn như vậy, cô bỗng nhớ lại lần gặp đầu tiên giữa cô và Minh Kiều.
Mới đầu lúc biết thân thế của mình, cô không đổ lỗi cho bất kì ai, kể cả Minh Kiều.
Bởi vì cha mẹ nuôi thực sự là người rất tốt, dù bọn họ đi sớm nhưng kỉ niệm họ để lại cho cô trừ li biệt do cái chết ra thì cơ hồ đều là hồi ức tốt đẹp.
Cho nên cô rất chờ mong muốn gặp Minh Kiều để biết bộ dáng con gái ruột của cha mẹ là thế nào.
Sau đó cô cũng được toại nguyện, gặp được Minh Kiều.
Nàng rất đẹp, tập hợp được tất cả ưu điểm của cha mẹ mình, hơn nữa còn phóng đại chúng lên gấp nhiều lần.
Khi nàng câu môi cười luôn gợi lại trong cô hình bóng mẹ nuôi, cũng tuyệt diễm và hào phóng như thế.
Nhưng khi ánh mắt hai người giao hội, cái bóng quen thuộc vụt mất, tất cả ấm áp đi xa.
Cô thấy được vô tận ghen tị và oán hận trong cặp mắt đào hoa có thể dành tình cảm cho tất cả mọi người kia.
Nghĩ kĩ lại thì giờ mới qua có một năm, nhưng ý nghĩ lúc đó mới lạ lẫm và xa xôi làm sao.
Xa đến mức Đường Hiểu Ngư gần như đã quên mình từng mong có thể sống hòa hợp với nàng.
Đường Hiểu Ngư rất mau hồi thần, tự giễu từ trong đáy lòng.
Chỉ có thể nói rằng dung mạo của người này rất mê hoặc người khác.
Chỉ cần không tận sức bày ra bộ dáng kiêu ngạo ngang ngược thì ít ai có thể sinh lòng ghét nàng.
Khi nhận được ánh mắt chăm chú của nàng, càng như mình được tôn trọng một cách chân thành, toàn tâm toàn ý.
Mới ở cùng nhau vài ngày mà cô đã không cón ghét nàng nhiều như trước nữa rồi.
Một sự dao động nguy hiểm lại ngu xuẩn.
Đường Hiểu Ngư vén tơ bạc cạnh kính lên, đè xuống tâm tư lộn xộn của mình, quay người rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!