Chương 6: Cơ Hội Từ Trên Trời Rơi Xuống

Minh Kiều lại thấy câu hỏi của hệ thống rất quái: [Đúng rồi, người nhà họ Minh đâu có nợ tiền ta nên ta không làm quỷ đòi nợ nữa, vậy là ai ai cũng nhẹ nhõm.]

Hệ thống vẫn cảm thấy rất kinh ngạc: [Nhưng chẳng phải cô rất thích nhân vật chính sao?]

Minh Kiều nghĩ ngợi: [Đúng là ta rất thích cô ấy, rất muốn kết bạn với cô ấy nhưng có một số vết thương nào có dễ lành.]

Nàng bỗng nặng nề than thở, rồi âm điệu nhanh chóng trở lại nhẹ nhàng tùy ý: [Người ta đã cứu ta, ta sao có thể lấy oán trả ơn được.

Không làm phiền họ chính là sự quan tâm lớn nhất của ta.]

Hệ thống không khỏi trầm tư.

Tình cảm của nhân loại đúng là vừa vi diệu vừa phức tạp, ghét lại còn muốn cứu, thích lại mong rời xa.

Minh Kiều nói: [Đổi sang một góc độ khác mà nghĩ, thế giới lớn như vậy, chúng ta có thể tranh thủ đi thăm thú.]

Sau vài câu tán gẫu nàng nói với hệ thống, mạch suy nghĩ nhanh chóng trở về chuyện chính.

Nàng lấy điện thoại ra xem danh bạ, viết ra giấy những người có liên hệ mật thiết, sau khi viết xong thì biểu tình cực kì vi diệu.

Nói thế nào đây, đều là người qua lại nhiều nhưng càng qua lại thì càng đắc tội ác hơn.

Theo một phương diện nào đó, đây chính là danh sách tình nghi, cũng là danh sách nạn nhân bị hại.

Nhưng mà...

Ánh mắt Minh Kiều dừng lại ở một số điện thoại thật lâu.

Hiềm nghi của chủ số này rất nhỏ, hắn ta là chú cũ của Đường Hiểu Ngư, chính xác hơn thì là chú cũ của nguyên chủ.

Cha mẹ nuôi của Đường Hiểu Ngư qua đời sớm, cũng để lại một phần di sản không nhỏ.

Dù không thể sánh bằng nhà họ Minh được, nhưng vẫn đủ nuôi cô không cần lo ăn mặc mà lớn lên.

Tiền tài động lòng người, có không ít họ hàng vì khoản di sản này nhận nuôi cô, sau đó đều bị cô của Đường Hiểu Ngư ngăn lại.

Cô là người rất có nguyên tắc, trừ học phí của Đường Hiểu Ngư ra thì không động tới một đồng nào, để dành cho Đường Hiểu Ngư dùng khi vào đại học.

Nhưng chú cũ lại là tên nát rượu, đã nghiện rượu còn thích đặt mục tiêu xa vời năng lực bản thân, học người ta đầu tư rồi bị mất một số tiền lớn, sau này còn trộm sổ tiết kiệm của cô, đốt hết tất cả tiền cha mẹ nuôi Đường Hiểu Ngư để lại cho cô vào theo.

Có thể nói trong những năm tháng trưởng thành của Đường Hiểu Ngư thì có quá nửa đau khổ là do thân nhân gây ra, mà đây cũng là nguyên nhân quan trọng nhất khiến cô Đường Hiểu Ngư li hôn với hắn ta.

Gần tới cuối hắn ta còn cấu kết với nguyên chủ làm một việc càng khiến người ghê tởm hơn.

Ánh mắt Minh Kiều sắc lẹm, giờ mới chỉ là giai đoạn trước của kịch bản, căn bản chưa tới thời điểm người này ra sân, hai người bọn họ bây giờ đã lên chung một thuyền rồi sao?

Nàng lại nhìn một lần dãy số, rồi quả quyết cho vào sổ đen, cũng hạ quyết định nếu ngày nào tên đó xuất hiện trước mặt nàng chắc chắn phải cho hắn biết thế nào là giáo dục "yêu thương".

Vứt con rệp đáng ghét không đáng nghi sang một bên, Minh Kiều căn cứ theo hồi ức của nguyên chủ tiếp tục liệt kê danh sách.

Thấy danh sách ngày càng dài, hệ thống không nhịn được nói: [Kí chủ, dù tôi biết trước kia cô là phản diện ác độc nhưng thế này chẳng phải là quá dài rồi à?]

Minh Kiều cũng rất bất đắc dĩ: [Thấy đủ đi, ta còn tinh giản qua rồi đấy.]

Nguyên chủ là người rất thích náo nhiệt và giao lưu, là loại người đã gà còn ham chơi.

Nhưng vì trước kia nàng vừa xinh đẹp lại có xuất thân danh giá nên người nguyện dỗ nàng nguyện nhường nàng, hay nói cách khác là không thể không dỗ nàng nhường nàng đã có rất nhiều.

Trong số đó có người gia thế chỉ kém nàng một chút, nhưng quyền kinh tế nắm trong tay lại không nhỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!