Minh Kiều mất một lúc mới kéo tâm trí hỗn độn của mình trở về. Khi bất tỉnh, nàng cảm giác bản thân như đã rơi xuống biển sâu, dập dìu theo cơn sóng, nên lúc tỉnh dậy có hơi choáng váng và buồn nôn.
Nàng chưa động đậy vội, ngay cả nhịp thở cũng không thay đổi.
Đôi mắt bị thứ gì đó che lại, chắc là vải, tay chân cũng bị trói chặt, từ cảm giác lạnh lẽo không khó đoán được nó là còng tay.
Không khí ngửi thấy ở chóp mũi xen lẫn mùi bụi lạnh và ẩm mốc, bọn chúng sẽ không chọn địa điểm gần trang viên hoa oải hương núi Tây. Có lẽ là một nhà kho, hoặc là nhà máy bỏ hoang, nơi giam giữ con tin thiết yếu và khó phát hiện nhất.
Bên cạnh nàng còn có một người khác, theo cảm giác thì không phải Đường Hiểu Ngư.
Đường Hiểu Ngư thế nào rồi? Cô ấy bị nhốt ở nơi khác sao? Ý nghĩ này vừa xuất hiện, giọng nói quan tâm của hệ thống đã vang lên: [Ký chủ, cô tỉnh rồi.]
[Ừ, tình huống hiện giờ sao rồi?]
[Mấy người giờ đã không còn ở núi Tây nữa, mà đang ở trong một nhà kho bỏ hoang trên một ngọn núi hoang cằn cỗi. Thợ săn và bọn bắt cóc đều ở gần đây.]
[Tiểu Ảnh cũng ở đó.] Khi hệ thống nói đến đây, không khỏi thở dài: [Nàng ta rất bình tĩnh.]
Kể cả là sự nhẫn nại để theo dõi, hay sự vững tâm không liều trước biến cố xảy ra trước mắt.
Nếu là mình thì chắc đã nhân danh chính nghĩa, xông lên bắt hết bọn tội phạm kia rồi.
Minh Kiều ừ một tiếng, người đã bị thù hận tôi luyện, hoặc là cực kỳ bình tĩnh hoặc là cực kỳ bốc đồng, rất ít người có thể cân bằng giữa hai thứ này: [Đường Hiểu Ngư thế nào rồi?]
Hệ thống thấy là lạ: [Ký chủ, cô vẫn nhìn thấy à?]
Bị bịt mắt rồi mà, sao ký chủ lại biết người ta không bị nhốt cùng chỗ với mình chứ.
[Đường Hiểu Ngư bị nhốt trong nhà kho bên cạnh. Thật sự rất kỳ lạ, theo lý thuyết thì chẳng phải nên nhốt riêng cô ra, hay gom cả ba lại cùng một chỗ luôn chứ? Sao tôi thấy cứ có gì đó không ổn thế.]
Nó nói liên tục, nghĩ ra cái gì thì nói cái đó: [Nhân tiện, ký chủ, tôi nghĩ tôi đã hiểu tại sao Tiểu Ảnh lại đi theo cô rồi.]
Minh Kiều vừa mới tỉnh lại, khả năng phản ứng của nàng chậm hơn bình thường một chút nhưng đầu óc vẫn khá minh mẫn. Khi nghe được lời nói của hệ thống, lòng nàng khẽ động, kết nối lại những thứ mình đã bỏ qua trước đó cũng đã đoán được kế hoạch của Tạ Sở.
Lúc này, nghe hệ thống nói về Tiểu Ảnh, nàng không vội giải thích về phát hiện của mình, khóe môi cố kiềm chế không cong lên: [Vậy nói nghe thử xem nào.]
Hệ thống nói: [Lúc cô bất tỉnh, tôi không có việc gì khác để làm nên tôi nhớ tới chuyện của Tiểu Ảnh.]
Nó nói: [Tôi đã xem lại tất cả các camera trên các đường phố gần phòng sách, dị năng giả không dùng dị năng để làm nhiễu hình thì camera vẫn quay được bọn họ.]
Dù là ai thì cũng thấy lượng công việc này rất khổng lồ, ngay cả với công nghệ tiên tiến nhất thế giới, nhưng với hệ thống lại dễ như ăn bánh.
Tất nhiên, để có được thành quả thì vẫn phải dựa trên tiền đề Tiểu Ảnh không ngụy trang ngoại hình của mình theo bất kỳ cách nào – chỉ cần dị năng giả sử dụng đạo cụ ngụy trang thì trong đoạn video quay lại sẽ không thể hiển thị hình d*ng ch*n chính của họ.
[Sau đó, tôi bèn đi kiểm tra xem trước khi chúng ta phát hiện thân phận của Tiểu Ảnh, nàng ta đã từng xuất hiện ở gần đây hay chưa.]
Nếu Tiểu Ảnh đã từng đi lại loanh quanh ở đây trước khi họ phát hiện ra danh tính của nàng ta, thì giả định của họ rằng nàng ta nhận ra Minh Kiều đã phát hiện thân phận thật của mình, muốn đến nói chuyện với nàng sẽ không thành lập được, và hệ thống đã nhiều lần xác nhận rằng không tội phạm dị năng nào khác ở gần đó. Vậy nên chỉ còn một khả năng.
[Nàng ta tới vì Thợ săn, trong video giám sát tôi xem, nàng ta đã ở khu vực gần phòng sách vài ngày trước khi chúng tôi phát hiện ra nàng ta là ai.] Giọng điệu của hệ thống rất kiên quyết: [Thợ săn chắc hẳn đã đi theo cô sau khi phát hiện cô đi làm việc trong studio, nhưng lúc đó có lẽ gã ta đã phát hiện ra có Sơn Tước đang ở gần đó để bảo vệ cô, hoặc có lẽ hắn ta không ra tay ngay lập tức vì có lo lắng khác nên chỉ đi theo cô, tình cờ bị Tiểu Ảnh chú ý đến.]
[Tiểu Ảnh chắc cũng nhận ra Thợ săn, có thể đơn giản là quen biết, hoặc cũng có thể có ân oán.]
Mặc dù Thợ săn cũng đeo mặt nạ nhưng trang phục của gã ta khá đặc biệt, chưa kể vũ khí của gã ta cũng là biểu tượng nổi bật.
[Chắc Tiểu Ảnh muốn tìm hiểu xem Thợ săn muốn làm gì, nên không vội vàng ra tay. Nhưng Thợ săn... Có lẽ Tạ Sở đã thay đổi sách lược rồi gọi gã ta đi. Tiểu Ảnh đột nhiên mất đi manh mối về Thợ săn, vì vậy nàng ta chỉ có thể thay đổi chiến lược sang là đi theo cô.]
[Đúng khi Thợ săn rút lui đột ngột, cô cũng chẳng hề bước chân ra khỏi phòng sách. Nàng ta không thể gọi trực tiếp cho cô, lại không thể tìm được phòng sách ở đâu nên chỉ có thể đi lang thang xung quanh.]
[Cũng may, thời gian làm việc của nàng ta tính theo giờ, không cố định, tương đối tự do, nếu không thì chết mất.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!