Minh Kiều kéo ghế ngồi đối diện Đường Hiểu Ngư: "Tôi dậy muộn quá, chắc cô lao công đã đến rồi đúng chứ."
Nàng nhìn sảnh chính sạch sẽ sáng tỏ: "Tối qua quên hỏi, cô ở lại đây bảo vệ tôi có ảnh hưởng đến công việc của cô không?"
Đường Hiểu Ngư đối mặt với sự tinh tế và hiền hòa lúc này của nàng mà cứ luôn có cảm giác cách biệt với quá khứ và hoang đường như đang trong mơ: "Ý cô là gì?"
"Sinh hoạt ngoài ánh sáng của cô ấy." Minh Kiều tựa lưng vào ghế, cánh tay mảnh khảnh tùy ý rủ xuống: "Tôi nghĩ những người có siêu năng lực như cô đều rất thần bí, còn có một mặt cuộc sống khác nữa.
Vậy nên nếu cha mẹ, bạn bè không biết thân phận của các người thì chắc chắn sẽ lo lắng vì các người đêm không về nhà."
"Việc này cô không cần quan tâm." Đôi mắt Đường Hiểu Ngư u trầm, cô đã sắp xếp ổn thỏa hết rồi, nên dù là người biết thân phận cô hay không đều sẽ không thấy lạ vì sự biến mất tạm thời của cô.
Minh Kiều lục tung kí ức của nguyên chủ cũng không có manh mối gì.
Dù nguyên chủ luôn mãi dò xét Đường Hiểu Ngư, nhưng lại không hề hiểu cô ấy.
Tất cả đều tập trung ở vấn đề có phải người nhà lại cho Đường Hiểu Ngư thêm xe, thêm châu báu hay túi hàng hiệu gì đó.
Nếu Đường Hiểu Ngư có mà nàng không có thì nàng sẽ thấy người nhà bất công, nghĩ cách cãi lộn hoặc là nói đông nói tây.
Khiến người ta vừa phiền vừa mệt mỏi.
Còn Đường Hiểu Ngư thì mấy ngày cô ấy không về nhà cũng là bình thường, vì cô là một họa sĩ nhỏ có danh tiếng.
Họa sĩ đi tìm ý tưởng ở bên ngoài không về nhà thì có gì lạ?
Mà cô càng không ở nhà thì nguyên chủ lại càng vui, đã không phải nhìn chướng mắt, lại còn có thể làm mình làm mẩy để người nhà thiên vị mình.
Cho nên Minh Kiều cũng không biết người nhà họ Minh có rõ thân phận của Đường Hiểu Ngư hay không nữa.
Nàng vẫn đang trầm tư thì nghe Đường Hiểu Ngư nói: "Giờ cô muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi."
Minh Kiều lập tức sáng mắt.
Nàng biết với độ hảo cảm bằng số âm với nàng của Đường Hiểu Ngư thì có lẽ đây là cơ hội duy nhất, một đi không trở lại.
Hệ thống vốn đang trầm mặc chờ thời cơ cũng lập tức chống lỗ tai lên nghe.
"Tôi muốn hiểu rõ về dị năng và phương diện khác của thế giới này."
Đường Hiểu Ngư trầm ngâm một lát rồi nói: "Cô hẳn đã biết thế giới chúng ta được tái thiết lại lần nữa sau tận thế."
Minh Kiều che lại sự kinh ngạc trong mắt, tự nhủ trong lòng: Tôi thật sự không biết.
Nhưng nàng vẫn nhẹ nhàng gật đầu.
Đường Hiểu Ngư nói tiếp: "Lần đại nạn kia cách giờ đã hai trăm năm, rất nhiều tư liệu đã bị ẩn đi.
Kiếp nạn đó chỉ là một trận thiên tai trong mắt người hiện đại, vì vành đai thiên thạch rơi xuống từ trên trời mang tới virus biến dị khiến cho con người, động vật và thực vật toàn bộ đều biến dị."
"Nhưng trên thực tế thì không phải virus, đại nạn thực ra vẫn chưa kết thúc hoàn toàn."
Trái tim Minh Kiều siết lại: "Chưa kết thúc hoàn toàn, vậy tình huống bây giờ thực sự đang ra sao?"
Đường Hiểu Ngư mười ngón tay giao nhau đặt trên bàn: "Ma vật ngoại vực xâm lấn, tất cả sinh vật biến dị đều bị năng lượng ô nhiễm ảnh hưởng."
"Dù là ma vật ngoại vực hay sinh vật bị ô nhiễm cũng đều có lực lượng siêu phàm, rất nhiều công kích vật lí không có mấy tác dụng với chúng."
"Nhưng nơi có kiếp nạn thì sẽ có kì ngộ tồn tại song song, có kẻ xâm lấn, có năng lượng ô nhiễm cũng thức tỉnh rất nhiều người có thể đối kháng lại chúng, đó chính là dị năng giả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!