Bên khác, Tạ Sở quả nhiên đã đến chỗ những người khác trong trang viên để thông báo về việc anh ta đưa Minh Kiều đến.
Đương nhiên, câu nói này chưa hẳn là đúng, vì anh ta chỉ đến gặp hai người, sau đó tin tức lan truyền giữa người với người sẽ là điều khó tránh khỏi.
Đầu tiên, tất nhiên, là người bạn mà anh ta có mối quan hệ tốt và cũng là chủ sở hữu của trang viên hoa oải hương.
Người nọ sửng sốt sau khi nghe thấy lời Tạ Sở: "Cậu làm gì vậy, sao không báo trước một tiếng? Không phải cậu muộn từ hôn với nàng ta à? Sao lại... Người anh em, cậu nghe anh, người phụ nữ đó đẹp thì đẹp thật nhưng nhân phẩm thì không đâu."
Người bạn thậm chí nói luôn mồm, bất chấp mặt mũi Tạ Sở, điều này cho thấy anh ấy không mấy chào đón Minh Kiều, và trong mắt anh ấy việc Tạ Sở làm rất có vấn đề.
Vẻ mặt Tạ Sở áy náy, nụ cười có chút cay đắng: "Tôi không còn cách nào khác, mặc dù chỉ coi em ấy như em gái, nhưng làm một người anh, tôi không thể mặc kệ em gái tôi phạm sai lầm được."
Anh thở dài: "Cứ để em ấy làm vậy không phải cách hay, tôi muốn em ấy xin lỗi Đường Hiểu Ngư, xin người ta một lời tha thứ, ít ra còn lấy lại được mấy phần tình còn lại của nhà họ Minh. Có vậy, tôi mới yên tâm từ hôn được, nếu không thì em ấy cứ thế này, không có tôi, lại còn rời nhà họ Minh, sớm muộn gì những người mà em ấy đã xúc phạm trước đây sẽ... Than ôi."
Người nọ nghe xong đã hiểu được băn khoăn của anh, sau đó nhìn người bạn tính cách luôn cởi mở của mình buồn bã thì không nỡ, cũng đồng thời thở dài: "Cậu trách nhiệm quá đấy, bình thường nàng gây ra bao nhiêu phiền toái cho cậu, giờ cậu lại còn muốn săn sóc cho nàng ta."
Anh ta lắc đầu: "Tôi sẽ giúp cậu đánh tiếng với những người khác, nhưng sau khi chuyện này kết thúc, đừng động vào nàng nữa. Không phải tôi nói xấu, mà là có một số người... không giúp nổi."
Tạ Sở im lặng, cuối cùng anh chỉ có thể cảm ơn người bạn của mình: "Những người khác đành nhờ cậu, tôi sẽ cố gắng giữ nàng lại, không để nàng gây rắc rối cho mọi người. Về phía Đường Hiểu Ngư, tôi phải tự mình đi qua nói."
Người bạn khẽ gật đầu, thông cảm nhìn anh, cảm thấy anh vẫn còn điều gì đó muốn hỏi Đường Hiểu Ngư.
Có một vị hôn thê từ bé như vậy, không biết kiếp trước cậu ta đã tạo bao nhiêu nghiệt nên đời này mới xui xẻo như thế.
***
Thật khó để nói Tạ Sở có tạo nghiệt ở kiếp trước hay không, nhưng kiếp này chắc chắn là có, hơn nữa còn có ý định tạo nhiều hơn, mà thuyết phục Đường Hiểu Ngư cũng suôn sẻ hơn anh tưởng.
Sau cuộc gặp, anh đưa Minh Kiều đến trang viên hoa oải hương, muốn nói chuyện xin lỗi với cô, thậm chí mới chỉ khuyên hai câu rằng cô nên lo cho tâm trạng của mẹ mình, Đường Hiểu Ngư đã đồng ý một cách rất bình tĩnh.
Điều này cũng phù hợp hình tượng rộng lượng với Minh Kiều mà cô thể hiện trước mọi người.
Trên đường trở về, Tạ Sở nghĩ, Đường Hiểu Ngư quả là một người thông minh, không dễ bị nhìn thấu.
Mọi lựa chọn của cô ấy dường như đều miễn cưỡng uất ức, nhưng sẽ gặt hái được sự ưu ái của nhà họ Minh và lời khen ngợi của người khác vào tay mình.
Anh suy bụng ta ra bụng người, cảm thấy rằng nếu không có ý đồ khác, không ai trên thế giới sẽ có thể khoan dung và độ lượng đến mức đó được.
Lại nghĩ, Đường Hiểu Ngư không chỉ tâm tư sâu xa, mà còn không hay triển lộ cảm xúc, khi hợp tác với một người như vậy sẽ càng nguy hiểm và khó khống chế hơn.
Nghĩ vậy, một chút tiếc hận giản đơn cũng bay vào hư vô.
***
Tới giờ ăn tối, Tạ Sở đến như đã hứa, thấy tâm trạng anh rất tốt, Minh Kiều đoán mọi chuyện đang diễn ra tốt đẹp.
Nghĩ cũng biết trở ngại lớn nhất đối với kế hoạch của anh ta chưa bao giờ chỉ có một mình nàng, và Đường Hiểu Ngư sẽ không bao giờ làm điều gì khiến người ta khó xử, dù dựa trên mục đích tương kế tựu kế hay tính cách của chính cô.
Khi màn đêm càng lúc càng sâu, Tạ Sở lựa chọn rời đi.
Minh Kiều đứng bên cửa sổ nhìn anh rời đi, anh đứng dưới lầu, đi xa vài mét, không quên quay đầu lại mỉm cười với nàng, nhẹ nhàng vẫy tay: "Chúc ngủ ngon."
Minh Kiều cong mày, nhìn anh thật sâu, nhìn theo mãi bóng lưng anh biến mất trong màn đêm tràn ngập hương thơm nhẹ của hoa oải hương.
Hệ thống rùng mình, nó chỉ nhìn thấy dòng chảy sát ý vô tận trong bức tranh mỹ lệ dịu dàng đến thắm thiết cùng cực này mà thôi.
Đương nhiên, nó chỉ rùng mình bởi Tạ Sở.
[Thật là một người đàn ông đáng sợ, lòng như vực thẳm!] Hệ thống không khỏi phàn nàn với Minh Kiều: [Cô biết không? Quay người đi rồi, chỉ còn mình anh ta thôi, vậy mà anh ta vẫn cười.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!