Minh Kiều kéo một cái vali màu hồng cỡ trung ra ngoài, tìm một quán cà phê ngồi thêm gần một tiếng đồng hồ, xem thời gian cũng sát giờ rồi mới gọi cho Tạ Sở đến đón nàng.
Trong quá trình này không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Dưới cái nắng chói chang, Tạ Sở tự mình lái xe tới đón, còn xách vali lên xe giúp nàng.
Minh Kiều nhìn vầng trán trắng nõn của anh ta đang đổ mồ hôi mỏng, phối hợp với khuôn mặt thiếu niên khí phách sáng sủa như thái dương, cảm thấy cũng rất dễ khiến người khác sinh ra áy náy và đau lòng.
Nhưng nàng đương nhiên sẽ không đau lòng cho Tạ Sở, mà là đang suy nghĩ, rằng dù sau này có chuyện gì xảy ra, Tiểu Ảnh có giúp được nàng hay không, nàng đều sẽ tìm cơ hội mời người ta uống một ly đồ uống lạnh thì mới toại lòng được.
***
Thuận lợi hội hợp, Tạ Sở lái xe, Minh Kiều ngồi ở ghế sau, một tay chống đầu nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ bay lướt qua.
Sau khi xe chạy xa một khoảng, Tạ Sở bỗng nhiên mở miệng: "Em lại chuồn ra à? Hay là để lúc nữa anh gọi điện thoại cho dì em, bảo em đang ở cùng anh nhá."
Minh Kiều lười biếng xua tay: "Không cần, giờ dì ấy đang bận rồi, không rảnh để ý đến tôi đâu."
Nàng nói: "Nếu anh mà gọi thì sẽ thu hút sự chú ý của dì ấy, lại vô duyên vô cớ bị quở trách mất. Chẳng phải chỉ là đi chơi mấy ngày thôi sao, trở về bị phát hiện rồi nói sau."
Tạ Sở có chút bất đắc dĩ thở dài một tiếng: "Thật hết cách với em mà, nếu anh bị dì út mắng, em nhớ giúp anh đỡ một ít đấy."
Khóe môi Minh Kiều khẽ nhếch, lợi thế lớn nhất của việc có gương mặt xinh đẹp chính là khi cười nhạo người khác, nàng vẫn xinh đẹp, thậm chí còn có thể giảm bớt khả năng kích phát điểm tức giận của đối phương: "Nhát cáy."
Quả nhiên Tạ Sở không hề giận, mặc kệ là diễn hay thật: "Nhưng em cứ yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không mạo hiểm bằng sự an toàn của em, nhất định sẽ bảo vệ em."
Minh Kiều mỉm cười, ngay cả cái khí chất vênh váo hung hăng khắc trong xương cốt cũng nhạt đi, chỉ còn lại ý cười thuần khiết: "Vậy anh phải nhớ kỹ những lời này đấy."
Nếu như có người không biết chuyện ở đây, có khi sẽ thấy được mấy phần chân tình trong cuộc đối thoại này. Nhưng hệ thống là một người ngoài cuộc thanh tỉnh, hiểu rất rõ bọn họ đều muốn đối phương phải chết.
Tạ Sở lòng lang dạ sói thế nào thì không cần phải nhắc thêm nữa, kí chủ nhà mình lại có tính cách có thù tất báo. Nếu giết người không phạm pháp, nó tin rằng nàng chắc chắn dám cầm dao tiễn Tạ Sở đi trước.
Đáng sợ, đúng là thế đạo hiểm ác!
Nó rất thổn thức, còn hai chuyên gia diễn xuất trác tuyệt hoàn toàn không bỏng ruột nóng gan đến vậy, tiết mục thăm dò và giao lưu cũng tiếp tục diễn ra.
"Đúng rồi, Minh Kiều, thực ra anh còn có chuyện muốn nói với em." Tạ Sở giảm tốc độ xe, ngữ khí cũng trở nên ấp úng.
Minh Kiều có hơi hồ nghi, nhướng mày: "Anh lại làm chuyện gì có lỗi với tôi à?"
Trong lòng nàng có dự cảm, đoán rằng Tạ Sở muốn nhắc tới chuyện Đường Hiểu Ngư ở trang viên hoa oải hương, nếu không thì chờ đến nơi, nàng nhìn thấy Đường Hiểu Ngư thì sẽ lại nổ ra cãi vã, tình hình sẽ rất không đẹp, kế hoạch của anh ta cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Quả nhiên, Tạ Sở đã bắt đầu lót đệm cho nàng trước: "Minh Kiều, dù có thế nào, anh có làm gì cũng đều vì tốt cho em. Điểm này em tin anh chứ, đúng không?"
Minh Kiều gật đầu: "Đương nhiên, nhưng so với làm chút việc tốt cho tôi lại khiến tôi không thoải mái, tôi thà các người làm chuyện không tốt cho tôi còn hơn."
Tạ Sở lâm vào trạng thái đứng hình ngắn ngủi.
Hệ thống: [Kí chủ, biểu hiện của cô chả khác gì giang tinh* sống cả. Vừa phải thôi đó, cẩn thận anh ta xúc động giết người giờ.]
*Giang tinh (ngôn ngữ mạng TQ): ý chỉ người thường thích tranh cãi ngược, luôn luôn làm trái lại người khác, khi tranh luận luôn cố ý nêu ý kiến tương phản. Search devil's advocate để biết thêm chi tiết.
Minh Kiều cảm thấy oan uổng: [Trách ta sao? Mi đâu phải không hiểu tính cách nguyên chủ, nàng ta luôn nói chuyện thế này ở trước mặt Tạ Sở mà.]
Chuyện nguyên chủ thích Tạ Sở là chuyện không ai sẽ hoài nghi, mỗi tội chữ thích của nàng ta khiến người ta quá mệt mỏi mà thôi.
Nếu nói với người nhà và người quen là nuông chiều tùy hứng, mấy khi còn có thể thêm được vài phần lý trí, vậy thì với Tạ Sở sẽ thêm vài phần ngạo kiều.
Có thể nói là siêu cấp gây sự, khó ở đến tận xương tủy.
Lại nói nữa, có thể càu nhàu Tạ Sở như này đúng là rất vui, cũng coi như nàng thu lãi trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!