Theo thói quen, trên mặt Tạ Sở mang theo ý cười thoải mái, ánh mắt lại rất lạnh lùng ngưng tụ ở vị trí Minh Kiều vừa ngồi.
Cách nói của Minh Kiều không hợp với lý do của Thợ săn, quả thật, nàng có thể đã được Phi Điểu cảnh báo rằng không thể tiết lộ chuyện dị năng giả với anh, nhưng điểm mấu chốt của sự việc là đêm đó nàng có bị thương hay không, bị thương nặng tới đâu.
Anh trầm tư, cán cân trong lòng càng có khuynh hướng nghiêng về Minh Kiều, dưới điều kiện đã xác nhận nàng không bị người ta mạo danh, anh cho rằng một người bình thường thật sự đã lướt qua tử thần thì dù là thân thể hay tinh thần đều không thể nào hồi phục nhanh như vậy.
Hữu kinh vô hiểm* thì còn nghe được.
*Bị kinh sợ những không nguy hiểm.
Vì bảo vệ danh dự, Thợ săn đúng là đã hao tâm tổn trí nhiều.
Tạ Sở giễu cợt trong lòng nhưng cũng không có ý định vạch trần, thay vì lấy sai lầm nhỏ đã không có khả năng thay đổi để châm chọc gã, mau chóng thúc đẩy gã giải quyết tất cả phiền toái vẫn hay hơn.
Cho nên, đợi đến khi Thợ săn đi ra từ trong sương đen trùng điệp, ngồi đối diện anh, Tạ Sở đã điều chỉnh xong tâm trạng: "Sao rồi?"
Thợ săn biết anh hỏi cái gì, đáp: "Ta có thể xác định, bên cạnh nàng không có người đi theo bảo hộ, ngay cả vệ sĩ tầm thường cũng không có."
Cũng dễ hiểu thôi, bản thân Minh Kiều đã nói là nàng trốn dì út lén lút ra ngoài, nhưng hành động của nàng có thể giấu được dì út, lại không thể gạt được người của Phi Điểu, trừ phi người của Phi Điểu hiện tại đã không còn ở bên cạnh nàng.
Tạ Sở suy nghĩ một chút, hỏi tiếp: "Sơn Tước cũng không có ở đấy à?"
Thợ săn nói: "Không. Trong khoảng thời gian này, cô ta không đi tới nơi làm việc nữa. Đoán chừng Phi Điểu đã thay đổi kế hoạch, cũng có lẽ là cảm thấy ta lâu vậy mà vẫn không có động tĩnh gì, đã tạm thời buông tha mục tiêu săn giết."
Tạ Sở trầm ngâm một lát: "Phi Điểu dàn xếp thế nào không quan trọng, đợi đến chạng vạng nếu bên cạnh nàng lại có thêm người bảo vệ, ngươi cứ hành động dựa theo kế hoạch ban đầu là được. Nhớ kỹ, nhất định phải cho bọn họ biết cố chủ của ngươi là Đường Hiểu Ngư."
Trong mắt Thợ săn hiện lên một tia sáng cực kỳ quỷ dị, gã cười: "Đương nhiên, ta đương nhiên nhớ rõ cố chủ của mình là ai."
***
Đi ra khỏi câu lạc bộ, không đợi Minh Kiều nói chuyện, hệ thống đã thở dài trước: [Kí chủ, cô không cần phải nói. Tôi hiểu, cứ đáp ứng đã, rồi chờ chờ bàn bạc xong thì cúp đột ngột vẫn được.]
Minh Kiều nhịn cười: [Cho nên mi đang lo lắng cái gì?]
Hệ thống: [Tôi lo kẻ thù quá xảo quyệt, lo lắng sau này sẽ có biến cố chúng ta không thể kiểm soát được.]
Lần này nó lo lắng không phải dư thừa, hiện giờ Minh Kiều cũng chưa rõ tính toán của Tạ Sở, song cũng không phải chuyện gì đáng để kinh sợ. Dì út cũng thế, Tạ Sở cũng vậy, đều là người tâm tư rất sâu, không phải là con rối bị nàng khống chế, hành động của bọn họ vượt quá dự đoán của nàng là chuyện bình thường.
Nhưng mặc kệ nói thế nào, cục diện hiện tại vẫn phải báo cáo với Đường Hiểu Ngư.
Nghĩ đến Đường Hiểu Ngư, trong lòng Minh Kiều bỗng nhiên khẽ động: [Thống, mi giúp ta kiểm tra nhật ký cuộc gọi, ghi chép WeChat và phần mềm trò chuyện khác của Tạ Sở. Theo dõi tầm một tuần là được.]
Hệ thống thấy hơi lạ: [Kí chủ, Tạ Sở làm chuyện xấu sẽ không dùng điện thoại di động hiện tại liên lạc với thủ hạ của anh ta đâu, chứ đừng nói là lưu lại lịch sử trò chuyện gì.]
Là một nhân vật phản diện rất thủ đoạn, anh ta sẽ không ngu đến mức phạm sai lầm cấp thấp như vậy.
Minh Kiều không muốn tìm hướng đột phá từ đây, nếu không nàng đã sớm nhờ hệ thống giúp tra điện thoại di động của Tạ Sở rồi.
[Giúp ta xem xem anh ta có hẹn Đường Hiểu Ngư hay những người khác cùng đi chơi hay không.]
Nói đến chữ chơi, giọng điệu của Minh Kiều mang theo chút châm chọc và bỡn cợt.
Hệ thống hiểu rõ, vội vàng làm theo.
Còn Minh Kiều thì ở khoảng thời gian trống này chờ xe đã hẹn trước. Ngồi lên xe, hệ thống xác nhận rằng Thợ săn không đi theo, thần kinh căng thẳng của nàng mới buông lỏng.
Kỳ phùng địch thủ tuy thú vị, nhưng vác nguy hiểm cực lớn trên người cũng quả thật có hơi áp lực.
Sau khi xe chạy được một đoạn, hệ thống mang đến hồi âm: [Kí chủ, Tạ Sở hẹn không ít người đi nghỉ mát ở trang viên hoa oải hương ở Tây Sơn, trong đó bao gồm cả nhân vật chính. Anh ta đang có ý đồ gì đây, chẳng lẽ là muốn tạo ra sự kiện ngoài ý muốn, mượn cơ hội diệt trừ cô, để những người khác làm chứng cho anh ta?]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!