Chương 42: (Vô Đề)

Ý cười thanh như hoa lê của Đường Hiểu Ngư lập tức như nguyệt lạc sương ngưng, tụ lại thành lạnh như băng: "Bà ấy nói sao?"

Quản gia Kiều, đúng như tên gọi, là quản gia nhà họ Minh. Người nhà bà đều làm việc ở nhà họ Minh, bản thân bà cũng phục vụ ở đây gần hai mươi năm. Nếu nói ngay cả bà cũng không thể tin tưởng được, vậy toàn bộ từ trên xuống dưới nhà họ Minh cũng chẳng mấy nữa mà sụp đổ.

Đường Hiểu Ngư không trực tiếp nói rõ bảo bà điều tra dì út, chỉ nhắm phạm vi điều tra vào nội bộ gia tộc, lẽ đương nhiên cũng không đụng phải Thời Nhan đang điều tra dì út ở một hướng khác.

Nhưng chuyện máy nghe lén đã xuất phát từ tay dì út, cho dù không trực tiếp đi điều tra dì ta thì dì ta cũng không tránh khỏi.

Mà chuyện này Đường Hiểu Ngư không cần phải giấu Minh Duyệt làm gì, Minh Duyệt đương nhiên cũng rất rõ ràng từng bước trong đó. Cô không có ở đây, quản gia Kiều báo cáo cho Minh Duyệt cũng như nhau.

Trong đôi mắt tròn của Minh Duyệt tâm tình tối tăm: "Quản gia Kiều nói người giúp việc trong nhà đúng là có vấn đề thật."

Cô bé vừa nói vừa lấy ra một túi hồ sơ cho Đường Hiểu Ngư xem.

Đường Hiểu Ngư một đêm nhìn thấy túi hồ sơ hai lần, thần sắc vi diệu, nhất thời không biết có nên chờ mong có thể nhìn thấy thứ gì đó khác trong túi hồ sơ này hay không.

Minh Duyệt hiển nhiên đã kiểm tra đồ vật bên trong rồi, lại nói: "Quản gia Kiều nói còn có vài ghi âm trong thẻ nhớ, chúng ta có thể c*m v** máy tính phát lại."

Đường Hiểu Ngư đưa tay sờ, quả nhiên sờ được thứ giống như usb ở dưới đáy của túi hồ sơ: "Bà ấy có nói là về cái gì không?"

Minh Duyệt nói: "Là ghi âm nói chuyện phiếm của một số người giúp việc đã bị sa thải."

Ánh mắt Đường Hiểu Ngư hơi ngưng tụ, cô không cần nghe cũng đã biết là cái gì.

Sau khi cô trở về nhà họ Minh, nghe được người giúp việc nghị luận thân thế của cô, nói cô ở bên ngoài mười mấy năm nên không có tình cảm với người trong nhà, căn bản để đem ra so sánh thì vẫn kém hơn Minh Kiều.

Đương nhiên đây là cái tốt nhất trong vô số lời đồn nhảm, nghe uyển chuyển nhất.

Sau đó chị cả tra ra là Minh Kiều giật dây bọn họ đồn đại linh tinh xa lánh cô, liên đới chuyện truyền lời đồn đại ra ngoài rằng cô là con gái riêng cùng nhau bộc phát. Cuối cùng người giúp việc bị sa thải, Minh Kiều bị đuổi ra khỏi nhà.

Nghĩ đến cuộc trò chuyện với Minh Kiều cách đây không lâu, nhớ về quá khứ cũng không tính đã xa xôi, Đường Hiểu Ngư lại sinh ra một loại cảm giác giống như đã qua mấy đời.

Nhưng cô cũng hiểu quản gia Kiều sẽ không đột nhiên lôi chuyện cũ, nếu đã lôi thì chắc chắn có gì khác.

Quả nhiên Minh Duyệt nhăn mặt, ngữ khí đôi chút mang thù: "Những người này hai mặt ba đao, mặt ngoài thì thu chỗ tốt của chị ấy, nói xấu chị, giở trò với chị. Trên thực tế bọn họ còn bị người khác sai khiến, lại đi nói xấu ngược lại chị ấy, châm ngòi thổi hai đầu gió."

"Chị ấy" ở đây chính là Minh Kiều.

Mà người khác, còn có thể là ai nữa, chính là dì út.

Đường Hiểu Ngư nghĩ vậy thì cảm thấy châm chọc, đồng thời cũng cảm thấy khó hiểu vì dì út hao tâm tổn trí. Cô lấy tư liệu giấy trong túi hồ sơ ra xem.

Phía trước là danh sách người giúp việc có vấn đề, đã bị sa thải, chưa bị sa thải, bọn họ khi nào ở đâu, truyền tin đồn cho ai, viết rất chi tiết.

Nghi phạm đặt máy nghe lén cũng có một danh sách riêng, trên đó ghi lại ngày bọn họ tới gần hoặc ra vào phòng Minh Kiều, sau đó là một phần chữ đỏ đánh dấu chờ xác minh thêm.

Những chuyện này đều không viết rõ có liên quan đến dì út, đến sau tổng kết ra manh mối lại mơ hồ mập mờ chỉ về phía dì út.

Trên mấy tờ giấy cuối cùng là hồ sơ điều tra lần thứ hai về tin đồn Đường Hiểu Ngư bị đồn là con gái riêng.

Phía trên vẫn có tên Minh Kiều, nhưng vị trí sau màn vốn thuộc về nàng đã bị dì út thay thế.

Tầm mắt Đường Hiểu Ngư ngưng tụ thật lâu trên tờ giấy, không nói một lời.

Minh Duyệt biết cô đang nhìn cái gì, biểu tình có hơi phức tạp.

Cô bé nhớ rõ ngày sự tình vỡ lở, Minh Kiều thừa nhận là nàng làm, không chỉ thừa nhận, mà còn cực độ kiêu ngạo, không có nửa điểm che giấu.

Lúc ấy cô bé cũng có mặt, chính tại sảnh lớn trước mắt này, bầu không khí áp lực còn đáng sợ hơn cơn bão trước khi sóng thần đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!