Nói chuyện đến hơn nửa đêm, Minh Kiều và Đường Hiểu Ngư đều cảm thấy mặc dù chưa bóc trần thân phận nhưng cũng coi như đã thật tâm trao đổi một hồi, đều đã hiểu rõ phần nào ý nghĩ chân chính của người kia.
Bỏ qua không nói về một số vấn đề xen kẽ, tâm trạng của hai người nói chung là vui vẻ.
Sắc trời đã không còn sớm, Đường Hiểu Ngư không định ngủ lại, tuy ngày kia mới là ngày hẹn gặp Tạ Sở nhưng cô vẫn còn chuyện khác cần sắp xếp.
Minh Kiều đã sớm đoán trước được việc này, không ngoài ý muốn mà tiễn cô rời khỏi phòng sách.
Nhưng không biết tại sao hôm nay Đường Hiểu Ngư không bảo nàng lập tức về, nàng cũng không muốn trở về, hai người bèn sóng vai đi dọc theo con phố nhỏ bên ngoài phòng sách.
Giờ còn chưa phải đợt nóng đỉnh điểm trong mùa hè, gió đêm thổi tới còn rất mát mẻ. Biển sao giăng lưới bạc trên cao, treo ở phía chân trời, nhìn ra xa con đường nhỏ còn có đèn màu lóe lên cùng với tiếng ồn ào mơ hồ không rõ, đó là khói lửa nhân gian bị ngăn cách.
Minh Kiều không nhớ khỏi lửa nhân gian, nàng chỉ quan tâm đến người trước mắt, nhưng lời dặn chú ý an toàn nói nhiều quá cũng thấy thừa nên dứt khoát không nói nữa.
"Dạ Oanh, chờ sự việc kết thúc, chúng ta đi ra ngoài dạo chơi đi."
Đường Hiểu Ngư nghiêng đầu nhìn nàng: "Cô muốn đi đâu?"
Hỏi thế là đồng ý rồi.
Khóe môi Minh Kiều khẽ nhếch lên: "Đi đâu cũng được, quen biết cô lâu vậy rồi mà chúng ta còn chưa từng ra ngoài chơi cùng nhau, cuộc sống không chỉ có âm mưu quỷ kế trước mắt, còn có thơ và phương xa* nữa."
*"Thơ và phương xa, căn nguyên ở thơ. Trong lòng có thơ, tất có phương xa. Trong lòng không thơ, được chăng hay chớ. Có thơ trong tâm, đã ở phương xa."
Thơ và phương xa là một loại tâm trạng, một loại cảm xúc, một thứ hữu hình không già không chết. Là sự hướng tới tình cảm nhã vọng cao hơn của con người trong cuộc sống trước mắt, không ở xa xa, chỉ ở trong lòng. Nó không tách biệt khỏi cuộc sống hiện thực, mà kết hợp với cuộc sống hiện thực.
Nói chung là ước mơ văn nhã và khát vọng tình cảm cao hơn sinh hoạt thường ngày trong mỗi con người.
(Nguồn: Lược dịch bài zhihu số 38726388: "Thơ và phương xa là gì? Câu trả lời tôi tâm đắc nhất")
Đường Hiểu Ngư phát hiện cô cần phải thừa nhận, cô không muốn từ chối đề nghị này của Minh Kiều, nhưng đã coi đối phương là bạn bè rồi thì không cần phải rối rắm tiểu tiết quá nhiều.
Cô đột nhiên nghĩ đến Tạ Sở mời cô đi Tây Sơn ngắm hoa viên hoa oải hương, cảnh sắc nơi đó hẳn rất lãng mạn nhưng lại chen chúc toan tính. Cảnh có lãng mạn mỹ lệ cách mấy thì cũng đã sớm bị u tối che khuất, khó làm người ta sinh ra chờ mong.
"Ngoại ô núi Khê Túc trồng đầy núi cây phong, mùa thu lá phong đỏ, cảnh sắc rất đẹp." Đường Hiểu Ngư nói: "Nếu cô muốn đi xem, chúng ta có thể đi thử một lần."
"Cảnh thì đẹp đấy nhưng mùa thu còn xa lắm." Minh Kiều gạt sợi tóc trước trán: "Chúng ta đi nơi gần đã, đi xem phim hoặc đi sân chơi chơi trước cũng được."
Còn ăn uống gì thì thôi, nàng muốn ăn cơm Đường Hiểu Ngư nấu hơn.
Đường Hiểu Ngư gật đầu: "Được."
Lúc này đường đã đi đến cuối, đi tiếp là đến đường phố mới nên bảo Minh Kiều quay về.
Bước chân Minh Kiều dừng lại, sau đó lại giống như nghĩ ra gì đó: "Tôi nhớ ở đầu đường này có một cửa hàng kem mới mở làm kem rất ngon, nếu lần sau bé mèo đen đến, tôi sẽ mời em ấy ăn."
Nàng nói xong mới nhận ra mình quen mua đồ ăn cho người ta rồi, lại hoàn toàn quên mất chạng vạng vừa khuyên người ta phải rời xa nguồn gốc khiến người phiền não chính là nàng đây.
Đáy mắt nàng lưu chuyển ánh sao, đổi chủ ý: "Không cần lần sau, cô chờ tôi chút."
Nói xong, chưa đợi Đường Hiểu Ngư phản ứng đã hưng phấn chạy ra đầu đường.
Đường Hiểu Ngư không ngăn nàng, chậm rãi đi vài bước nhưng không hoàn toàn đi qua.
Tuy rằng hôm nay cô đeo kính một mắt viền bạc (kính giống Kaito Kid ấy), quần áo cũng không đặc biệt, đến gần cũng sẽ không khiến người khác chú ý.
Nhưng cô vẫn dừng bước khi thấy biển hiệu cửa hàng kem trước mặt để chờ Minh Kiều.
Dưới ánh đèn sáng ngời trắng nõn ở xa xa, gương mặt Minh Kiều vô cùng rõ ràng, rõ ràng đến mức Đường Hiểu Ngư có thể nhìn thấy thần sắc nhảy nhót khi nàng nói chuyện với chủ cửa hàng, thậm chí có thể tưởng tượng được nàng dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói chuyện với người khác như thế nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!